Suy niệm - Sống lời Chúa
Vì vết thương chí thánh và vinh hiển …
21-04-2017 4:01 pm
Trong cuộc nổ bom phá hoại hệ thống xe điện ngầm tại Luân-đôn (7/7/2005), Cô Gillian Hicks là nạn nhân sống sót sau cùng được cứu thoát khỏi xác 1xe điện tan hoang.  Đấylà một cuộc giải cứu gian nan và đau đớn từ sâu dưới lòng đất với sự trợ giúp của mấy chục người trong nhiều tiếng đồng hồ.  Cô được sống sót nhưng hai chân bị cưa đứt từ phía đầu gối trở xuống.  Đến dịp kỷ niệm đầy năm lần thứ nhất ngày xảy ra biến cố ấy, Cô mới xuất hiện trước công chúng và chia sẻ kinh nghiệm của mình.

Lúc này, những vết thương thể lý và tâm lý vẫn còn tươi mới nhưng cô Gillian thì dường như đã vượt thoát được cái cảm giác là nạn nhân bất hạnh.  Những vết thương đau lại trở nên như 1 động lực làm bừng nở trong cô niềm tri ân sâu sa và quyết tâm sống một đời cho đáng với ơn cứu sống: “Tôi đang hết mực quyết tâm để sống một cuộc đời tốt lành và thành tựu, một cuộc đời sinh ích lợi trong mọi điều tôi làm – đấy là cách tốt nhất để tôi bày tỏ lòng biết ơn về tất cả những gì người khác đã làm để cứu mạng tôi ngày ấy.”

Cảm nhận của cô Gillian cũng là một minh họa đẹp về điều Chúa Giêsu Kitô thực hiện nơi các môn đệ trong ngày Phục Sinh và những ngày sau đó.

Trong Tin Mừng hôm nay (Gioan 20:19-31), Chúa Giêsu Phục Sinh hiện diện giữa những môn đệ đang còn rất hoảng sợ, hoang mang và tan nát vì cuộc Thương Khó của Người.  Người trao ban cho các ông món quà đặc thù: “bình an cho các con” và “Người cho các ông xem tay và cạnh sườn Người.”  Điều rất ý vị là Chúa Giêsu vẫn còn và sẽ còn mang trên thân xác hiển vinh Phục Sinh của Người những thương tích Người đã gánh chịu.  Người chẳng những không che giấu mà còn phơi bày, còn mời gọi các môn đệ nhìn xem và chạm vào những thương tích ấy.  Những vết thương  ấy hẳn là đã giúp các môn đệ mau chóng nhận ra Người đúng thật là Thầy Giêsu của họ.  Nhưng trên hết, những vết thương ấy giờ đây trở nên dấu chứng hùng hồn của 1 tình yêu trao hiến trọn vẹn, của lòng Xót Thương vô biên, của nguồn mạch chữa lành và tái sinh vĩnh cửu.  Quả thật, chính nơi thân hình hiển-vinh-mà-vẫn-tươi-mới-thương-tích ấy các môn đệ thật sự gặp gỡ Đấng –“là Đường, là Sự Thật và là Sự sống” mà các ông vốn kiếm tìm từ bao lâu (Gioan 14:5-7). Ông Tôma, người đã từng đòi hỏi: “Nếu tôi không nhìn thấy vết đinh ở tay Người, nếu tôi không thọc ngón tay vào lỗ đinh, nếu tôi không thọc bàn tay vào cạnh sườn Người, thì tôi không tin”, giờ đây cất lên lời tuyên tín cốt lõi nhất về căn tính của Đức Ki-tô : “Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!” 

Được tác động bởi những vết thương vinh hiển và đặc biệt bởi Thánh Thần của Đức Kitô Phục Sinh, các môn đệ đã có thể đối diện với chính thương tích của đời mình (tội lỗi, yếu hèn, giới hạn) ; đã có thể trở nên “tạo vật mới”; đã có thể lên đường tiếp nối sứ mạng truyền ban lòng Chúa xót thương, an bình và sự sống tròn đầy cho muôn dân.  Các Ngài quả là đã sống cuộc đời xứng đáng với ơn cứu rỗi. 

Phải chăng kinh nghiệm ấy của các môn đệ cũng là điều Đức Kitô Phục Sinh tặng ban cho các tín hữu thuở ban đầu và mọi thời mọi nơi? (x. Bài đọc 1 và 2, Cv 2:42-47; 1Pet 1:3-9)  Món quà ấy chỉ có thể đón nhận bằng Đức Tin, như Người nhắc nhở ông Tôma:  “Phúc cho những ai đã không thấy mà tin”.  Đức Tin hay sự gắn bó thân tình và tín thác nơi Đức Kitô Phục Sinh đòi buộc mỗi cá nhân phải tự cảm nhận và xác tín (không phải là chuyện “hùa theo đám đông”; cũng không thể chỉ phụ thuộc những kiếm chứng có tính chất “thể lý” hay “duy lý”, “cân đo đong đếm”, mắt thấy tai nghe”).  Chúa thường không làm phép màu để ta tin mà Đức Tin - một dấn thân bước đi với Chúa và cộng đoàn tín hữu – mới là ngõ mở đến…phép mầu!  Những thương tích cùng với Chúa vì sự thật, sự sống và thiện hảo cho người khác phải có đó, mới trở thành… vinh hiển và vĩnh cửu!

“Vì năm vết thương chí thánh và vinh hiển, xin Chúa Kitô gìn giữ và bảo vệ chúng ta. Amen” (Nghi Thức Nến Phục Sinh)

Lm Remy Bùi Sơn Lâm
Untitled Document