Giới Thiệu
 Ban Tuyên Úy
 Ban Thường Vụ
 Các Giáo Đoàn
 Hội Đoàn & Phong Trào
 Ban Ngành - Đoàn Thể
 Tin Giáo Hội
 Tin Cộng Đồng
 Thông Báo
 Bài Đọc Hàng Tuần
 Suy Niệm - Sống Lời Chúa
 Giờ Lễ
 Hướng Dẫn Nghi Thức
 Kinh Đọc Thường Ngày
 Sống Đạo
 Cuộc Đời Chúa Cứu Thế
 Tài Liệu - Chia Sẻ
 Chuyện Kể Về Mẹ
 Truyện Các Thánh
 Hình Ảnh Sinh Hoạt
 Hình Ảnh Phúc Âm
 Hình Ảnh Chúa và Đức Mẹ
 Hình Ảnh Nghệ Thuật
 Thánh Ca
 Liên Ca Đoàn Lê Bảo Tịnh
 Thanh Niên Công Giáo
 Legio Mariae Sydney
 Website Công Giáo
 
 Sống Đạo
BÔNG HOA NHÂN ÁI
10-05-2007 2:27 pm

Cha Cố Đominicô Nguyễn Văn Đồi
GIỖ MỘT NĂM 18/5/2006 – 18/5/2007

Viết về người còn sống thì khó thật, vì không biết lựa lời nào mà nói cho vừa lòng. Khen ngợi, ca tụng thì cho là nịnh hót, thổi phồng người đó. Nếu họ có chức quyền, thế lực thì lại dễ hiểu lầm cho kẻ viết, mua chuộc cái gì đó, hoặc thuộc phe họ. Không khéo léo mà viết cho đúng ý, thì lãnh đủ hình phạt. Ở các xứ độc tài hay nước tự do cũng vậy. Nhìn vào đạo đời cũng thấy rõ.


Cha Đominicô an nghỉ trong ngôi mộ đơn giản dưới lòng đất Úc ở Lidcombe tại nghĩa trang Cộng đồng Công giáo Việt nam Sydney đã một năm rồi. Có những con chiên bổn đạo của Ngài cũng nằm ở đây trong tĩnh mịch, tiếng côn trùng rên rỉ não nề vào những đêm khuya âm u, sương đọng trên ngọn cỏ ngôi mộ! Khi còn sống, Ngài đã ban Bí tích, thăm viếng họ lúc đau ốm. Đất thánh này chính Ngài lập ra cho Cộng đồng. Thật, đúng ý nghĩa liên kết chặt chẽ, tình yêu thương và trung thành, cha con sống chết có nhau.

Nói về người chết thì dễ, vì họ không thể chỗi dậy khiếu nại những điều không đồng ý. Nhục mạ, đàm tiếu người quá cố là điều vô liêm sỉ, chẳng còn chút lương tâm nào. Trên cõi đời này không thiếu những kẻ ấy, sống phây phây ích kỷ, ham danh vọng, luồn cúi, gây chia rẽ hận thù, người chết, họ cũng không tha. Mắt thấy tai nghe, chúng tôi rõ điều ấy. Vì thế, trần gian này không có an bình, đầy dẫy sự tàn ác. Chỉ có người chết nằm nghỉ bình an, nơi họ không còn cảnh chém giết, tranh dành lợi lộc nữa. Thông thường người ta kính trọng kẻ đã qua đời, không dám xúc phạm họ bằng lời nói hoặc những cử chỉ bất nhã. Khi sinh ra, ai cũng có đức tính tốt, chẳng ai là xấu xa đến nỗi không thể kiếm ra được một chút nét đẹp nào nơi người ấy.

Ra đi trong im lặng:

Hơn 20 năm cùng chung sống trong Cộng đồng Dân chúa Sydney và làm việc với Cha Cố Đominicô Đồi, chúng tôi nói lên những cảm nghiệm sâu xa tự đáy lòng nhân dịp giáp một năm Ngài về với Chúa để cùng bạn bè, những ai đã chịu ơn Ngài qua đời sống thiêng liêng cũng như tình thân hữu nhận ra lòng nhân ái của vị sứ giả Thiên Chúa của Tình yêu, đã sống đã chia sẻ và đã trung thành ơn gọi tận hiến đến giờ phút cuối cùng của cuộc đời cao quí tuyệt hảo 48 năm linh mục. Tấm gương sáng chói về nhân ái, hy sinh bản thân vì tình yêu Thiên Chúa và anh chị em giáo dân.

Ghi nhớ vài nét về cuộc sống cha Cố, để nghiêng mình kính nhớ cầu nguyện cho Ngài và với Ngài. Ngài đã ra đi trong im lặng. Nay không còn tiếng nói ôn hòa, giọng cười nhẹ nhàng, không còn lời chia sẻ chân tình với giáo dân, bạn bè nữa, nhưng hình ảnh sống động về lòng nhân ái hài hòa vẫn còn đó, in sâu trong tâm hồn nhiều người.

Tình Cha đậm đà:

Cha Cố Đominicô Đồi, thân quen của nhiều người, đã giã từ trần thế về Nhà Cha trên cõi vĩnh hằng sau 74 năm ở dương thế. Những ngày chịu tang Cha, số người đến tham dự cầu nguyện hằng mấy ngàn người. Ai cũng một lòng cảm mến xót thương Cha. Giáo hội Việt nam và dân tộc đã mất một linh mục lỗi lạc về trí thức khoa học. Riêng Cộng đồng Công giáo Việt nam đã không còn nghe tiếng nói nhân từ của người cha hiền hòa, dày công gây dựng và lèo lái Cộng đồng trong những ngày đầu. Cha Cố Đominicô để lại dấu tích yêu thương hy sinh xả thân cho Cộng đồng, với nếp sống đơn giản, khiêm tốn, chịu đựng những thiệt thòi bản thân hầu nâng đỡ anh em linh mục cũng như tạo bầu khí hài hòa yêu thương cho cuộc sống. Cha Cố góp nhiều công sức, xây dựng một Cộng đồng lớn mạnh về đời sống thiêng liêng. Ngài thường nói, sống chết với Cộng đồng. Thế mới biết, lòng trung thành và yêu mến Cộng đồng của cha Cố như thế nào. Đối với Ngài, Cộng đồng là một đại gia đình thiêng liêng phong phú đức tin mà Ngài gắn bó, liên kết chặt chẽ với mọi người. Những tháng ngày trước khi qua đời Ngài vẫn đi dâng lễ, tham dự những nghi lễ Cộng đồng tổ chức, không ngại ngùng vì sức khoẻ, tuổi đã về hưu.

Lòng mến nơi giáo dân:

Khi cha cố vừa nằm xuống, thánh lễ đưa chân ngay tại nhà thờ Thánh Têrêsa Lakemba. Giáo dân thương mến cha Cố tham dự chật nghẹt cả nhà thờ. Gần 20 linh mục đồng tế sốt sắng. Trong bài giảng với nước mắt ngẹn ngào và tiếng sụt sùi nơi giáo dân khi cha Văn Chi nhấn mạnh vài điểm nổi bật nơi cha Cố về đời sống khiêm tốn, chân thành, hòa nhã với mọi người, và những hy sinh chấp nhận trong đời mục vụ với tâm tình yêu thương của Ngài.

Thánh lễ Phát tang, do Đức hồng y Gioan Baotixita Mẫn trong gia đình chủ tế với gần 20 linh mục đồng tế, giáo dân tới chật ních nhà thờ Lakemba. Trong bài giảng, cha Nguyễn khoa Toàn đã kể lại cuộc sống của cha Cố Đominicô và những ngày còn lại cuối đời của Ngài đã khiến cho mọi người cảm xúc và rơi lệ vì đã mất đi một người cha đáng kính, gắn bó với Cộng đồng hơn 20 năm. Sau thánh lễ hàng ngàn người xếp hàng viếng xác cha. Có nhiều người không cầm được nước mắt đã òa khóc, thương nhớ Ngài. Chúng tôi đã chứng kiến và chính kẻ này cũng chan hòa nước mắt. Ngày lễ an táng cha Cố thì quá đông, từ hàng giáo phẩm đến giáo dân, trong nhà thờ không còn chỗ, người ta phải đứng bên ngoài. Cảm nghiệm sâu đậm của chúng tôi, là Cộng đồng Dân Chúa Sydney và Cộng đồng Việt nam ở các tiểu bang thương mến cha Cố Đominicô quá. Thấy vừa vui vừa buồn lẫn lộn, làm sao diễn tả nổi. Vui vì thấy hầu hết mọi người thương mến cha Cố Đominicô đã đến tham dự lễ an táng tiễn đưa Ngài ra đất Thánh, buồn vì mất một người cha đầy lòng nhân ái. Từ ngày tới Úc, đã 21 năm, chúng tôi chưa thấy một đám tang nào đông giáo dân như vậy. Làm sao tránh khỏi, một vài kẻ không ưa thích, tìm cách bóp méo việc này, vì danh lợi ích kỷ họ không đạt, lòng hận thù không gột rửa được nơi họ!

Dấu chỉ yêu thương:

Suốt thời gian chăm sóc Cộng đồng, cha Cố để lại tấm gương can đảm, nhân ái vị tha, một mục tử nhân lành. Ngoài đàn chiên được tín cẩn trao phó chăm nom, Ngài luôn đồng hành gắn bó yêu thương với Hội đồng mục vụ. Tính tình đơn sơ, có thể nói là mộc mạc chất phác của Ngài đã làm cho nhiều người trong và ngoài cộng đồng cảm mến. Ngay lúc thập tử nhất sinh tại bệnh viện Liverpool cha Cố vẫn mang một tinh thần hài hước đầy chất Nam Bộ. Tuy nhiên với số tuổi cao và cộng thêm với những trăn trở thao thức sau nhiều năm dấn thân, nhất là những tháng ngày cuối đời phục vụ, Chúa đã êm ái đưa Ngài về sau gần 74 năm sống đời lữ hành tận hiến lúc 0 giờ 35 sáng thứ năm ngày 18 tháng 5 năm 2006. Ngài rời nhà riêng trung tâm Cộng đồng Bringelly rạng sáng thứ năm và đến nhà Chung Vĩnh Hằng cũng rạng sáng thứ năm. Chẳng còn thời gian nào có ý nghĩa hơn cho cha Cố Đominicô. Ngày của Bữa Tiệc ly. Ngày của Lời Nguyền Hiến tế. Ngày đoan hứa sống phó thác tín trung. Nhưng đó cũng là một ngày như mọi ngày của một người thích sống rất đơn sơ, và rất mộc mạc chân tình, lời  cha Nguyễn khoa Toàn nhận xét. Cảm động biết bao, tại đất thánh, cha tuyên úy trưởng Nguyễn khoa Toàn cầm cây thánh giá lớn có Chúa chịu nạn đi đầu tiên rồi tiếp đến linh cửu cha Cố từ từ tiến về ngôi mộ Ngài sẽ an nghỉ. Tại huyệt, ĐHY Mẫn chủ sự nghi thức cuối cùng cho cha Cố. Hàng ngàn người đứng chật chung quanh khi cử hành nghi thức hạ huyệt. Mọi người tham dự đều cảm thấy giây phút vĩnh biệt thật buồn thảm, đau thương!

Trong bài giảng lễ Phát tang cha Đominicô Đồi, cha Nguyễn khoa Toàn nói: “Giả sử như cha Cố Đominicô Nguyễn văn Đồi có thể nghe những gì tôi sắp nói đây, tôi hy vọng Ngài sẽ không phàn nàn trách cứ. Vì những gì tôi sắp sẻ chia là những gì chính tôi cảm nhận, chính mắt tôi thấy và chính tai tôi nghe. Hoặc do chính miệng ai đó trực tiếp kể cho tôi về Ngài. Có một hàng chữ trên một tấm bia mộ kia: “Nơi đây là mộ của một người sống trung thành”. Tôi có thể nói không ngần ngại là cha Cố đã sống trung thành với ơn gọi mình cho đến tận giây phút cuối đời Ngài. Tuy thời gian sống và làm việc cận kề với Ngài chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, tôi phần nào hiểu được là đằng sau một thân xác mảnh khảnh yếu đuối kia, là một con người với một nghị lực phi thường. Đằng sau khuôn mặt khá nghiêm nghị kia, là một con người cười ưa hài hước.

Đằng sau chức vụ nặng nề kia, là một con người không màng đến địa vị danh vọng. Cha Toàn còn chia sẻ thêm về lòng khiêm tốn không thích danh giá của cha Cố: “Tôi cũng có thể can đảm nói Ngài không màng nhiều đến chỗ đứng, danh vọng và địa vị vì khi vừa về tiếp tục công việc Ngài đảm nhận hơn hai mươi năm qua, tôi bàn với Ban Tuyên úy và Ban Thường vụ nên làm một cái gì đó để tri ân Ngài. Số là lúc đấy ĐHY George Pell có hỏi Ban Cố vấn của Ngài về nên hay không nên tiếp tục tước Đức Ông tại Sydney và nếu có, thì nên chọn một vài linh mục. Khi tôi nói tôi đã đề nghị Ngài, thì Ngài không vui lắm. Nhưng tôi cố ép thì Ngài có vẻ miễn cưỡng, nói để Ngài suy nghĩ. Một vài ngày sau, Ngài gặp riêng tôi và nhất quyết không cho tôi đề nghị tên Ngài. Tôi có năn nỉ mấy Ngài cũng lắc đầu nguầy nguậy…” Cha Toàn còn chia sẻ tiếp: “Và tôi có thể nói không ngượng ngùng cũng không sợ sệt là từ ngày Ngài về hưu, hay đúng hơn những ngày tháng gần cuối cuộc đời, mỗi một lời nói, mỗi một cách nhìn, mỗi từng hành động có chút gì hao hao na ná giông giống đời sống Chúa Kitô trong vườn Cây Dầu, trong dinh Philatô, nơi đồi núi Sọ”…Những điều làm lòng Ngài đau đớn là những tiếng thị oan, là những hiểu lầm, là những tố cáo vô căn cứ, vu vơ. Ngài già đi trông thấy. Nhưng cuộc đời sẽ là vô nghĩa nếu không quyện lấy khổ đau. Cũng như tiếng Alleluia đêm Vọng Phục sinh chỉ là tiếng thanh la rỗng toác nếu không được kết tụ từ những đớn đau tinh thần thịt xác và những im lặng câm nín không thể nói ra vang vọng ngày thứ Sáu Tuần thánh…Nhưng những tháng ngày gần cuối cuộc đời, tôi biết Ngài đã đổ rất nhiều mồ hôi suy nghĩ. Đổ mồ hôi như ngày xưa Chúa nói: “Xin tha cho chúng vì chúng không biết việc chúng làm”. Tâm tình người nữ tu Dòng Chúa Quan Phòng, là em Út gia đình Cha Cố, sơ Marie Calixte Huệ trong lá thơ gởi cho chúng tôi với lòng cảm xúc, có đoạn: “Cha kính mến, sự ra đi của cha Cố Đominicô người Anh thân yêu của con đã làm cho con rất đau buồn, vì đã mất mát một khoảng trống rất lớn trong cuộc đời của con. Con thương nhớ Anh con vô cùng. Sau gần 30 năm xa cách, hai anh em mới được gặp lại chỉ qua ánh mắt, qua những lời thăm hỏi trong nghẹn ngào, ứa lệ trong thời gian ngắn ngủi tại Bệnh viện. Những ngày Tang Lễ đã qua đi, con lại càng ngậm ngùi thương nhớ không kể xiết…”

Úc châu quê hương cuối cùng:

Những năm đầu tiên trên đất Úc, cha Cố đến Sydney, làm phó họ đạo Úc ở Lakemba, cha sở quí mến vì tính tình đơn sơ mộc mạc và chất phác của người dân miền Nam. Sau đó vì giáo dân Việt nam tị nạn mỗi ngày một đông, Ngài đã dâng lễ cho họ và trình bày với giáo hội địa phương để tìm phương cách giúp dỡ mục vụ. Ngài được phép thành lập Cộng đoàn. Vạn sự khởi đầu nan. Mặc dù phải chịu bao nhiêu vất vả khổ tâm, cộng thêm nhiều lời nặng nhẹ hiểu lầm, ganh tị, chỉ trích, Ngài không bỏ cuộc vẫn quyết tâm xây dựng.

Nói về gia đình cha Cố thì có 8 người con, năm trai và 3 gái. Ngài là con trai thứ hai trong năm người con trai, ngoài Ngài ra còn có 2 nữ tu Dòng Chúa Quan Phòng. Với giáo phận Cần thơ, Ngài hằng ưu ái thương mến, chia sẻ với các cha già trong giáo phận, khi còn sống gom góp ý lễ gởi về cho các cha già hưu dưỡng. Hơn thế nữa thời gian đồng bào ta còn ở đảo phải sống khổ cực, thiếu thốn mọi sự, Ngài cũng cố gắng dành dụm lương bổng để chia sẻ giúp họ. Ngài thực hiện câu: “Lá lành đùm lá rách”. Ngoài ra, cũng không quên những người không bà con thân thuộc, cô thế cô thân, không ai nghĩ đến, Ngài khuyến khích giáo dân dành dụm để giúp những anh chị em thiếu may mắn còn ở đảo. Ngài vẫn thường nói: “Một mếng khi đói bằng một gói khi no”. Ngài mong sao cho họ được sớm định cư, được cuộc sống may lành, con cái có tương lai. Ngài còn tổ chức trong Cộng đồng bảo lãnh các gia đình tị nạn bên đảo và ngay cả linh mục tu sĩ, chủng sinh nữa.

Tinh thần nghèo khó với tâm hồn cương trực ngay thẳng đầy tình người:

Dì Út Huệ cho biết, khi cha anh làm khoa trưởng viện đại học Đà lạt, giáo sư các đại học Sài gòn, Nha trang, Cần thơ, lúc đầu chưa đủ phương tiện, phải mượn tiền ông bà cố mua chiếc xe hơi nhỏ di chuyển. Sau đó, nhờ tiền lương dạy học, trả hết nợ cho ông bà cố. Thực ra, ông bà cố cũng chẳng đòi hỏi phải trả lại, nhưng vì lời hứa “con sẽ trả nợ ba má”.  Vào kỳ thi của sinh viên, nhiều cha mẹ giầu có đến xin Ngài giúp cho con cái họ. Ngài cũng rất thẳng thắn và cương trực, không vị nể bất cứ ai trong những việc không đúng.

Lời di chúc của cha Cố Đominicô, dấu chỉ tình yêu chia sẻ. Tiền hưu bổng cho tuổi già của những năm làm việc mục vụ, Ngài cũng dành cho Cộng đồng CGVN Sydney một phần. Cộng đồng là gia đình thiêng liêng mà Ngài là người cha đã chăm sóc. Đám tang của Ngài thì cũng chi phí trong phần hưu bổng này. Một linh mục nghèo khó, ngoài tiền hưu bổng ra chẳng có gì. Những bộ quần áo cũ chẳng đáng giá chi cả. Ít áo lễ của Ngài trong việc phụng vụ, một cha Dòng lấy dùng làm kỷ niệm. Ngài cũng không có xe hơi riêng, nhưng là xe giáo phận để đi làm lễ và làm bí tích cho giáo dân tới lúc qua đời. 

Những cử chỉ đơn sơ nhưng đậm tình cha con, chẳng hạn mỗi khi đi nghỉ hè về, Ngài mua những món quà nhỏ tặng anh chị em và các cha Tuyên úy khác. Sống có tình có nghĩa đối với Ngài là quí. Mặc dù là Tuyên úy trưởng, đồng thời cũng là người cao niên hơn các cha trong Ban tuyên úy, nhưng không vì thế mà tỏ ra thái độ xa cách hoặc cho mình hơn anh em. Ngài thường nói, mỗi người một tính tình, do đấy biết chấp nhận nhau, không xét đoán ai hoặc chia rẽ bè phái, nghĩ tốt anh em mình và nói tốt về người khác hơn là chỉ trích dèm pha, biết sửa lỗi và tha thứ cho nhau với tình bác ái, để cùng làm việc trong trách nhiệm. Do đấy các cha có giờ giải trí, dùng cơm với nhau, hằng ngày cùng dâng thánh lễ và cầu nguyện chung. Hằng năm đi họp một tuần ở nơi xa Cộng đồng để vừa có thời giờ lắng đọng tâm hồn và tình huynh đệ giữa anh em linh mục chặt chẽ hơn. Ngài sống rất chân tình, hoà đồng và lắng nghe đón nhận những ý kiến của anh em. Những công việc đã trao cho cha nào, Ngài luôn tôn trọng, không xen vào. Thật đúng ý nghĩa của một người lãnh đạo giỏi đầy khôn ngoan!

Một vài cảm nghĩ chân thành chia sẻ trong dịp Giỗ Giáp Năm của cha Cố Đominicô. Mọi sự thế gian đã qua đi đối với Ngài, nhưng lòng nhân ái, những đức tính cao quí như bông hoa tươi đẹp Ngài để lại, in sâu trong tâm khảm nhiều người, dấu chỉ tình yêu. Cha Cố Đominicô đã thực hiện trong cuộc sống lời Chúa Giêsu: “Chúng con hãy thương yêu nhau như Thầy đã thương yêu chúng con”. Lòng nhân ái nơi Cha Cố Đominicô là thế đó.

“Nguyện cho hương hồn cha Cố Đominicô được tan hòa trong biển tình yêu bao la của Chúa và Mẹ Maria trên Nước Trời”.


 

Lm Hoàng Tâm
[ Print ] [ Back ] [ Tell to friend ]

Tin khác:
  Chứng từ của một tân tòng người Iran, từ Hồi giáo gia nhập C... (19-05-2017)
  Đức tin tại Thế Vận Hội Rio 2016... (26-08-2016)
  10 lời nguyện cảm động trong Đêm Canh Thức Lau Khô Những Giọt ... (12-05-2016)
  Hạnh Phúc Thay Ai Kính Sợ THIÊN CHÚA, Ăn Ở Theo Đường Lối Ngài... (21-08-2015)
  VĨNH BIỆT CHA YÊU... (03-11-2008)
  BIẾT CAN ĐẢM CHẤP NHẬN LỖI LẦM... (22-01-2008)
  ĐỨC GIÊSU LÀ CHIÊN THIÊN CHÚA... (15-01-2008)
  HẠNH PHÚC CỦA THẬP GIÁ GIA ĐÌNH... (04-04-2007)
  NHỮNG TRÁI TIM QUẢ CẢM CỦA TÌNH YÊU TẬN HIẾN... (29-03-2007)
  CHO ĐI THÌ CÓ PHÚC HƠN NHẬN LÃNH... (26-03-2007)
  CHIẾC QUAN TÀI KHÔNG VÒNG HOA PHÚNG ĐIẾU... (19-03-2007)
  MẺ CÁ LẠ LÙNG... (31-01-2007)
  SỐNG ĐỨC TIN VÀO ĐỨC KITÔ... (11-01-2007)
  KHIÊM NHƯỜNG ĐỂ NHẬN BIẾT CHÚA... (05-01-2007)
 
 
 
 
 
Untitled Document