Giới Thiệu
 Ban Tuyên Úy
 Ban Thường Vụ
 Các Giáo Đoàn
 Hội Đoàn & Phong Trào
 Ban Ngành - Đoàn Thể
 Tin Giáo Hội
 Tin Cộng Đồng
 Thông Báo
 Bài Đọc Hàng Tuần
 Suy Niệm - Sống Lời Chúa
 Giờ Lễ
 Hướng Dẫn Nghi Thức
 Kinh Đọc Thường Ngày
 Sống Đạo
 Cuộc Đời Chúa Cứu Thế
 Tài Liệu - Chia Sẻ
 Chuyện Kể Về Mẹ
 Truyện Các Thánh
 Hình Ảnh Sinh Hoạt
 Hình Ảnh Phúc Âm
 Hình Ảnh Chúa và Đức Mẹ
 Hình Ảnh Nghệ Thuật
 Thánh Ca
 Liên Ca Đoàn Lê Bảo Tịnh
 Thanh Niên Công Giáo
 Legio Mariae Sydney
 Website Công Giáo
 
 Sống Đạo
BIẾT CAN ĐẢM CHẤP NHẬN LỖI LẦM
22-01-2008 7:56 am
Hôm ấy, Chúa Giê-su trở về quê hương Na-da-rét. Vì ưu ái người đồng hương, Ngài ưu tiên tỏ cho họ nhận biết vai trò và sứ mạng của Ngài là Người được Thánh Thần xức dầu, được sai đi loan Tin Mừng cho người nghèo khó, công bố ân xá cho những kẻ bị giam cầm, cho người mù tối đón nhận ánh sáng, cho người bị áp bức được tự do và công bố thời kỳ hồng ân của Thiên Chúa... với hy vọng là những người đồng hương cốt nhục của mình được đón nhận ơn cứu độ trước hết.

Thế nhưng đôi mắt của người dân Na-da-rét đã bị che phủ bởi thành kiến nên họ đã không nhận ra vai trò và sứ mạng cao cả của Chúa Giê-su. Với thành kiến rằng Đức Giê-su chỉ là một anh thợ mộc bình thường con của bác thợ Giu-se, bà con thân thích của Ngài đâu có ai sáng giá... nên họ đã không tin Ngài. Họ đã để tuột khỏi tầm tay một cơ hội ngàn vàng, đã đánh mất hồng ân vô giá.

Để cảnh tỉnh họ, Chúa Giê-su chỉ cho họ thấy chỉ vì tổ tiên họ ngày trước đã không đón nhận các ngôn sứ Thiên Chúa gửi đến cho mình, nên đã đánh mất những ân huệ lớn lao. Cụ thể là vào thời ngôn sứ Isaia, khi trời hạn hạn suốt ba năm sáu tháng, dân Ít-ra-en phải lâm vào cơn đói khát trầm trọng, vậy mà ngôn sứ Isaia được sai đến, không phải để cứu giúp các bà goá trong dân Ít-ra-en thời đó, mà là để cứu đói cho hai mẹ con bà goá ngoại giáo nghèo khổ thành Xa-rép-ta, miền Xi-đôn.

Một sự kiện khác tương tự là vào thời ngôn sứ Ê-li-sa, đang khi có nhiều người phong cùi trong dân Israen cần được cứu chữa, thế mà không ai trong bọn họ được vị ngôn sứ chữa lành, ngoại trừ tướng Na-a-man ngoại giáo, người nước Sy-ri.

Thế nhưng, những lời cảnh tỉnh của Chúa Giê-su không làm cho họ tỉnh ngộ, trái lại càng khiến họ oán ghét Ngài khủng khiếp!

Họ oán ghét và nổi cơn phẫn nộ với Ngài chỉ vì Ngài đã chỉ cho họ thấy những sự thật phũ phàng liên quan đến họ. Họ nhất tề đứng dậy, xông vào túm lấy Ngài, lôi Ngài ra khỏi hội đường rồi kéo ra khỏi thành.

Thế mà vẫn chưa hả giận, họ còn kéo Ngài lên tận đỉnh núi, để xô Ngài xuống vực, cho Ngài nát thịt tan xương, để vĩnh viễn loại trừ Ngài ra khỏi cuộc sống, vì Ngài đã dám nói lên sự thật, một sự thật phũ phàng, đen tối liên quan đến họ...

Ôi, khủng khiếp thay cơn giận của đám dân thành Na-da-rét!

Hành động như thế là thiếu tinh thần phục thiện, là hèn nhát không dám đối diện với sự thật. Đúng ra, họ phải cám ơn Chúa Giê-su vì Ngài đã giúp họ thấy được sai lầm của mình để sửa chữa cho tốt hơn. Đúng ra họ nên nhìn lại sai lầm của mình thật rõ và những hậu quả do đó mà ra để rồi không còn tái phạm nữa.

Tiếc thay họ đã đi vào vết chân của cha ông họ nhưng còn tồi tệ hơn. Cha ông họ bạc đãi các tiên tri, còn chính họ thì toan giết hại Con Thiên Chúa.

* * *

Thế nhưng hôm nay soi lại bản thân, chúng ta cũng thấy đôi khi mình cũng đi theo vết chân đó. Khi có ai đó chỉ cho ta thấy những lầm lỗi khuyết điểm của chúng ta, những sự thật đen tối về bản thân ta, thì thay vì cám ơn người đã chỉ bảo cho mình điều hay lẽ phải, chúng ta lại lồng lên như một thú dữ bị thương, gầm lên dữ dội và có thể có thái độ hung hãn đối với người đã vạch ra lầm lỗi của mình. Thế rồi mình cứ cố chấp trong tội lỗi của mình. Và như thế, chúng ta cứ mang thói hư tật xấu xuống mồ và sẽ không bao giờ biết cải thiện. Thật đáng tiếc lắm thay!

Nếu ngôi nhà chúng ta bén lửa, bỗng có người phát hiện và báo cho ta biết để chữa cháy, thì hẵn là chúng ta sẽ rất biết ơn người ấy và khẩn trương chữa cháy cho ngôi nhà.

Còn nếu trong hoàn cảnh đó, thay vì cám ơn và lo chữa cháy, chúng ta lại quay ra căm giận, hành hung người báo cháy cho mình thì thật là điên rồ không thể chấp nhận được.

Thói hư tật xấu và những đam mê tội lỗi cũng là những ngọn lửa âm ỉ đốt cháy đời mình mà chúng ta không hay biết. Vậy nếu có ai đó báo cho chúng ta biết lỗi của mình, tức là báo cho biết có 'lửa' đang bén vào 'căn nhà cuộc đời' của mình, thì đừng phẫn nộ với người đó như người dân thành Nadarét năm xưa. Cần biết ơn họ sâu sắc vì nhờ họ cảnh báo mà chúng ta biết được những 'ngọn lửa' lầm lỗi, âm ỉ đốt cháy cuộc đời mình, để rồi cấp tốc cứu đời mình khỏi cháy.

* * *

Lạy Chúa Giê-su, xin cho Lời Chúa soi dọi vào những ngóc ngách đen tối trong tâm hồn chúng con để vạch cho chúng con thấy những sự thật đen tối trong đời mình.

Xin cho chúng con can đảm lắng nghe những lời phê bình chân thực của người khác mà không tìm cách biện minh hay chống chế.

Xin cho chúng con dám nhìn thẳng vào những thói xấu của mình, gọi đúng tên chúng, quan sát cách vận hành hay biểu lộ của chúng qua hành vi, lời nói, và cách cư xử hằng ngày của chúng con...

May ra lúc đó, chúng con mới có thể cải thiện và đổi đời.

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà
[ Print ] [ Back ] [ Tell to friend ]

Tin khác:
  Đức tin tại Thế Vận Hội Rio 2016... (26-08-2016)
  10 lời nguyện cảm động trong Đêm Canh Thức Lau Khô Những Giọt ... (12-05-2016)
  Hạnh Phúc Thay Ai Kính Sợ THIÊN CHÚA, Ăn Ở Theo Đường Lối Ngài... (21-08-2015)
  VĨNH BIỆT CHA YÊU... (03-11-2008)
  ĐỨC GIÊSU LÀ CHIÊN THIÊN CHÚA... (15-01-2008)
  BÔNG HOA NHÂN ÁI... (10-05-2007)
  HẠNH PHÚC CỦA THẬP GIÁ GIA ĐÌNH... (04-04-2007)
  NHỮNG TRÁI TIM QUẢ CẢM CỦA TÌNH YÊU TẬN HIẾN... (29-03-2007)
  CHO ĐI THÌ CÓ PHÚC HƠN NHẬN LÃNH... (26-03-2007)
  CHIẾC QUAN TÀI KHÔNG VÒNG HOA PHÚNG ĐIẾU... (19-03-2007)
  MẺ CÁ LẠ LÙNG... (31-01-2007)
  SỐNG ĐỨC TIN VÀO ĐỨC KITÔ... (11-01-2007)
  KHIÊM NHƯỜNG ĐỂ NHẬN BIẾT CHÚA... (05-01-2007)
 
 
 
 
 
Untitled Document