Giới Thiệu
 Ban Tuyên Úy
 Ban Thường Vụ
 Các Giáo Đoàn
 Hội Đoàn & Phong Trào
 Ban Ngành - Đoàn Thể
 Tin Giáo Hội
 Tin Cộng Đồng
 Thông Báo
 Bài Đọc Hàng Tuần
 Suy Niệm - Sống Lời Chúa
 Giờ Lễ
 Hướng Dẫn Nghi Thức
 Kinh Đọc Thường Ngày
 Sống Đạo
 Cuộc Đời Chúa Cứu Thế
 Tài Liệu - Chia Sẻ
 Chuyện Kể Về Mẹ
 Truyện Các Thánh
 Hình Ảnh Sinh Hoạt
 Hình Ảnh Phúc Âm
 Hình Ảnh Chúa và Đức Mẹ
 Hình Ảnh Nghệ Thuật
 Thánh Ca
 Liên Ca Đoàn Lê Bảo Tịnh
 Thanh Niên Công Giáo
 Legio Mariae Sydney
 Website Công Giáo
 
 Cuộc Đời Chúa Cứu Thế
CHÚA SỐNG LẠI
06-04-2010 7:13 pm

Ngày Lể nghỉ đã lui về nhường chỗ cho một ngày vinh quang. Ðó là ngày thứ ba trong tuần. Trời còn tinh sương, ánh bình minh của xuân mới đã bừng dậy, nhuộm cả bầu trời đông một sắc hồng tươi.

Từng cơn gió nhẹ đổi lượt nhau mơn trớn những cành cây dầu và mang theo những tiếng chim chào mừng mặt trời nhô dần lên bên kia rặng núi. Bình minh của ngày thứ nhất đã đượm hương thanh bình và mát dịu, báo trước một ngày vinh hiển. Giữa buổi bình minh ấy, bà Madalena lên đường về phía về phía mộ Chúa, để biểu lộ tình yêu.

  Sau bà, mấy thiếu phụ khác, như các bà Maria thân mẫu ông Giacôbê, Salômê và Gioana cũng đến thăm mộ. Các bà mang dầu thơm đến để xức xác. Dọc đường nhớ tới hòn đá ở cửa mồ, các bà quay lại hỏi nhau : Ai sẽ vần hòn đá ở cửa mồ để chúng ta vào được ? Vì nó to lắm ? Nhưng đột nhiên có động đất lớn, vì Sứ Thần Thiên Chúa đã bởi trời xuống vần hòn đá ra và ngồi trên, mặt Ngài sáng như tia chớp và áo Ngài trắng tựa tuyết hoa. Nên lúc mới đến mồ, các bà thấy hòn đá đã vần qua một bên.

  Vào trong mồ, các bà không thấy xác Chúa Giêsu nữa, nhưng lại thấy một thanh niên mặc áo trắng, mặt ánh ngời. Các bà hoảng sợ, đứng ngẩn người ra. Nhưng Sứ Thần Chúa phán bảo : Các bà đừng sợ, các bà tìm Giêsu đã chịu đóng đinh phải không ? Sao các bà tìm người sống ở nơi kẻ chết ? Ngài không còn ở đây nữa. Hãy vào mà xem nơi Ngài nằm. Ngài đã sống lại. Các bà hãy nhớ lời Ngài dặn khi Ngài còn ở xứ Galilêa : Con Người phải nộp trong tay kẻ có tội, phải chịu đóng đinh vào khổ giá và ngày thứ ba, Ngài sẽ sống lại. Vậy các bà hãy mau mau về bảo các môn đệ Ngài rằng : Ngài đã sống lại và sẽ đi xứ Galilêa trước để đón họ, ở đó họ sẽ được gặp Ngài...Nghe lời Sứ Thần dạy thế các bà vừa mừng vừa sợ, vội vàng bỏ mồ, chạy về báo tin mừng cho các môn đệ, song các ông lại cho là các bà nói sảng và không tin.

  Nhưng trước lúc các bà này đến mộ Chúa và được Sứ Thần cho hay tin mừng Chúa đã sống lại. Bà Madalena là người đến thứ nhất, đã phải một cơn hồi hộp và lo sợ hết sức. Bà đến mồ, thấy hòn đá đã vần ra, thấy cửa mồ đã mở và không thấy xác của Chúa trong mồ nữa, bà lo sợ là ai đã lấy mất xác của Thầy, nên bà liền chạy về phi báo cho ông Phêrô và Gioan là môn đệ được Chúa yêu quý đặc biệt.

    --Người ta đã lấy mất xác Thầy và không biết bây giờ họ để đâu ?

  Nghe tin sét đánh đó, hai ông Phêrô và Gioan lập tức ra đi, chạy đến mồ. Ông Gioan trẻ tuổi và nhanh chân hơn nên chạy đến trước. Ông cúi nhìn vào trong mồ thấy những khăn niệm xác Thầy để dưới đất. Một xúc động mãnh liệt chạy ran trong thân thể, làm tim ông đập quá mạnh, ông đứng ngẩn ra chưa kịp bước vào trong mồ, thì ông Phêrô đã đến thở hổn hển. Ông này mạnh bạo bước vào trong mồ ngay. Ông cũng thấy các băng niệm để dưới đất, nhưng tấm khăn che đầu Ngài gấp lại tử tế và để một nơi riêng, chứ không để lẫn với băng niệm khác.  Giữa lúc ấy, ông Gioan cũng vào trong mồ, ông nhận xét các điều đã thấy, và tin Ngài đã sống lại, ông Phêrô cũng tin.

  Thế là trước kia các ông không hiểu lời Thánh Kinh nói Ngài bởi trong kẻ chết mà sống lại. Nhưng bây giờ các ông đã hiểu lời đó lắm. Bởi vậy các ông mừng đến sa lệ và trở về hân hoan.  Hai ông Phêrô và Gioan lui về, thì bà Madalena lại đến. Bà này ngày xưa đã được Chúa cứu khỏi tà thần ám ảnh, nên có lòng mến Chúa lắm. Bà trở lại bên mồ và khóc nức nở. Vì chưa hay tin mừng Sứ Thần báo tin cho các thiếu phụ lúc nãy, đó là tin Chúa đã phục sinh.

  Bà khóc rồi bất giác vào trong mồ, và ở đó bà sợ quá, vì qua lần nước mắt, bà chợt thấy có hai người y phục chói lói ngồi trên phiến đá để xác Chúa, một người ở phía đầu, một người ở phía chân. Bà chưa biết đó là hai Thiên Thần và lòng trí đang lo về xác Chúa lại thấy xác đã mất rồi, nên bà chỉ phiền buồn khóc lóc. Nhưng hai người lạ đã nhanh nhẹn hỏi bà : Tại sao bà khóc ? Và bà thưa lại :

    --Vì người ta đã lấy mất xác của Thầy tôi, và chúng tôi không biết họ để đâu mà tìm nữa.

Nói xong, bà quay lại phía sau để tìm tòi, đột nhiên bà thấy Chúa Giêsu đứng đó. Nhưng bà lại không biết là Ngài.

 Chúa Giêsu hỏi bà :

    --Sao lại khóc và tìm ai ?

  Bà Madalena tưởng đó là người coi vườn của ông Giuse và có lẽ người coi vườn này không hay câu chuyện, đã tưởng phần mộ của chủ mình bị xâm phạm, vì người ta đã mai táng một người khác ở trong đó, nên hoặc chính ông đã lôi xác Thầy ra và để chỗ khác, nên bà khẩn khoản hỏi :

    --Thưa ông, nếu ông đã cất xác của Ngài đi, xin làm ơn bảo cho tôi biết ông đã để ở đâu, để tôi chôn cất !

   Ðức Chúa Giêsu gọi tên bà :

    --Maria  (Madalena)

  Nghe giọng điệu quen, lập tức bà Madalena biết ngay là Chúa, bà sung sướng quá, trái tim đập mạnh và kêu lên :

    --Lạy  Thầy !

  Và bà toan giơ tay ôm chân Chúa. Nhưng Chúa nói với bà ngay :

    --Ðừng động đến Ta, vì Ta chưa lên cùng Cha Ta, Con hãy về bảo các anh em Ta thay Ta rằng : Ta sẽ lên cùng Cha Ta và Cha của các con, cùng Chúa Ta và Chúa của các con.

  Nói xong Chúa biến mất.

  Sung sướng, bà Madalena chạy vội về báo tin cho các môn đệ biết Chúa đã phục sinh, nhưng các ông cũng không tin  (trừ hai ông Phêrô và Gioan đã nói trước) và cho là bà nói sảng.

 Hãy  Phao  Lên  Rằng  Người  Ta  Ðã  Lấy  Trộm...

Giữa lúc đám thiếu phụ thấy động đất và khiếp sợ, toán quân canh mồ cũng khiếp sợ run người lên. Chúng đưa mắt nhìn nhau, tay bám chặt vào những vấu đá như để khỏi té và giữ thế quân bình. Nhìn vào cửa mồ, chúng thấy một hình người khác lạ đã hiện ra sáng láng. Ngài đến cửa mồ đàng hoàng vần tảng đá ra ngồi lên, mặt uy nghi một cách lạ. Một lát Ngài lại biến mất. Chúng hoảng sợ...trước chúng tưởng là ma hay là mơ. Nhưng không ! Ma hay mơ thế nào được, vì chúng vẫn thức và thấy rõ hòn đá ở cửa mồ thực đã vần ra ; hơn thế nữa, những dấu ấn đóng vào mấy tấm băng buộc đá lại bị xé rách...Cơn hoảng sợ càng tăng lên, khi đánh bạo bước vào trong mồ, chúng không thấy xác Ngài còn nằm đó nữa, nhưng đã biến mất từ bao giờ rồi, thế mà chính chúng lại là những người có trách nhiệm phải coi giữ xác đó !..Chúng ngồi bàn nhau phải liệu cách nào để chữa tội. Có mấy tên trong bọn chúng nghĩ đến chuyện các thần linh có phép phục sinh, và đề nghị phải nói rõ những bằng chứng phục sinh của Ngài cho các Trương tế. Ðề nghị đó sớm được cả đoàn tiếp nhận và chúng đứng dậy vào thành đi tìm các Trưởng tế.

Toán quân chạy về đưa tin cho các Trưởng tế với nhiều hy vọng được thoát tội, vì chúng biết quan Tổng trấn đã trao việc canh mồ cho Hội đồng Cộng tọa, và hội đồng này hẳn sẽ khoan hồng hơn điện Antônia là điện của Tổng trấn. Trời hãy còn sớm lắm, chúng vào thành, làm mấy Trưởng tế thức dậy ngạc nhiên và khiếp sợ. Nhìn vào nét mặt hốt hoảng của chúng, họ đã cảm thấy có việc gì trọng hệ nên cho chúng vào ngay. Và chúng vội vã thuật lại cho họ nghe những điều chúng đã chứng kiến :

     -- “ Nào đất động ! Nào Thiên Thần hiện ra sáng láng ! Nào Ngài tiến lại phiến đá và vần ra ! Nào Ngài hủy những dấu ấn ! Nào Ngài uy vệ ngồi trên tảng đá ! Và rồi tất cả đều hoảng sợ, đứng đờ như xác chết...”

Chúng là những người cứng cỏi và lực lưỡng, kể lại mọi việc một cách cương quyết, khiến các Trưởng tế không muốn tin cũng phải tin, và họ càng thêm tức bực và hoảng hốt...Họ quay nhìn nhau bụng nói thầm : A ! mà hắn phục sinh ư ? Chả lẽ lại thế được ?

Nhưng biết bao là bằng chứng ! Rầy rà quá, đã đóng đinh hắn mà công việc cũng chưa xong !...Các Trưởng tế lại quyết định phải hội đồng để tím lối thoát, và một phiên họp bất thường đã được chiêu tập ngay.

  Phiên họp hội đồng lần này không lâu, vì những điều phải quyết nghĩ đã quá rõ. Ðại khái là xác đã bị biến mất và Ngài không còn ở đó nữa. Vậy phải nghị xử cách nào cho đẹp. Ðã có người giả định Ngài đã phục sinh. Nhưng thuyết đó bị đa số hội đồng bác bỏ. Bầu không khí của hội đồng nhuộm màu nghi nan...sau cùng có một hội viên nêu lên một chủ đề đối lập : Phải nói là xác Ngài bị lấy trộm, và luận điệu đó đã được chấp thuận ngay.  Hội đồng liền cho gọi toán quân canh vào dặn : Các anh hãy phao lên rằng : Ban đêm chúng tôi đang ngủ, môn đệ y đã đến lấy trộm xác đem đi.

  Luận điệu trên đây dễ dàng, nghe có vẻ chỉnh lắm, nhưng xét kỹ, toán quân canh lại thấy nó vô lý hết sức. Vì rằng : Nếu xác bị lấy trộm, sao chúng thoát được trách nhiệm trước tòa quan Tổng trấn. Là những người phải canh mồ, sao chúng dám để cho người ta lấy trộm mà không can thiệp ? Nếu nói, họ lúc ấy đang ngủ, nhưng là những người phải thức và canh gác, sao chúng được phép ngủ ? Vã nữa nếu ngủ thực, sao chúng biết người ta đến lấy trộm. Và một điều vô lý nữa là ; Phiến đá đậy nhà mồ, nếu muốn vần ra cũng phải cỡ 3 người lực lưỡng mới vần nổi. Với số người như thế tới vần phiến đá ra để vào trộm xác, thì tại sao chúng canh gác cẩn mật như thế mà lại không thấy, không biết ? Thật là đàng nào cũng là vô lý. Nghĩ thế nên chúng lưỡng lự quay nhìn nhau....

  Biết việc không xuôi, hội đồng liền quay lối đút lót tiền và bảo đảm. Họ cho toán quân canh một số bạc khá lớn và quả quyết hứa rằng :

    --Các anh cứ phao lên như thế, đừng sợ và quan Tổng trấn có nghe biết truyện, chúng ta sẽ nói hộ với Ngài cho. Chúng ta hết sức liệu cho các anh vô sự.

  Bấy giờ quân canh mới cầm lấy bạc và nhận lời. Chúng trở về gặp ai hỏi cũng tuyên truyền rằng : Người ta đã lấy trộm xác hắn. Và kết quả tai hại ; Lời chúng nói đã được một số người tin ; tệ hơn nữa, lời nói đó còn đồn đãi lâu trong dân Do Thái !

  Cho hay “Hoàng kim hắc thế tâm” bất cứ đời nào cũng vậy. Mấy hôm trước đây kim tiền đã làm quáng mắt Giuđa. Hôm nay cũng kim tiền đưa cả một toán quân lính vào con đường hắc ám đầy nguy hại...

(Còn Tiếp) = Người Khách Lạ

Tác Giả Lm. Giuse Lâm Quang Trọng
[ Print ] [ Back ] [ Tell to friend ]

Tin khác:
  VỀ TRỜI NGỰ BÊN HỮU ĐỨC CHÚA CHA... (17-04-2010)
  ỦY NHIỆM LẠ LÙNG, RAO GIẢNG và RỬA TỘI MUÔN DÂN... (15-04-2010)
  THẦY HIỆN TRÊN BÃI BIỂN... (13-04-2010)
  LẠY CHÚA TÔI ! LẠY CHÚA TRỜI TÔI... (10-04-2010)
  NGƯỜI KHÁCH LẠ... (08-04-2010)
  TRÊN ĐỒI ĐÁ TRẮNG, CHÚA TRỞI TẮT THỞ... (04-04-2010)
  TRÊN ĐƯỜNG KHỔ GIÁ... (30-03-2010)
  ÁP LỰC TÔN GIÁO LẪN CHÍNH TRỊ... (28-03-2010)
  HÀI KỊCH PHONG VƯƠNG... (25-03-2010)
  KHÔNG PHẢI NÓ, NHƯNG MÀ BARABA... (22-03-2010)
  CHIẾC ÁO TRẮNG... (20-03-2010)
  VUA SỰ THẬT BỊ TỐ CÁO... (17-03-2010)
  GIUĐA TỰ VẬN... (15-03-2010)
  PHIÊN TÒA BAN ĐÊM... (14-03-2010)
  GÀ GÁY...PHÊRÔ CHỐI THẦY... (12-03-2010)
  THƯỢNG TẾ ANNA ĐỎ MẶT LUỐNG CUỚNG... (10-03-2010)
  GIỮA ĐÊM KHUYA TỊCH MỊCH... (07-03-2010)
  MỘT TÂM SỰ BÍ MẬT... (04-03-2010)
  NGÀI LẬP BÍ TÍCH YÊU THƯƠNG... (01-03-2010)
  GIỮA TIỆC RƯỢU NỐNG... (27-02-2010)
 
 
 
 
 
Untitled Document