PHỤNG VỤ - MỤC VỤ | Mỗi Tuần Một Câu Chuyện
Con không thể tìm thấy Chúa nhưng Chúa sẽ tìm thấy con
cách bảo đảm nhất để tìm thấy Chúa là đừng biến Chúa trở thành tài sản cá nhân của mình, cũng đừng xem Chúa như là một người giải quyết vấn đề, hoặc một sự an ủi tức thì mình khi đau khổ nhưng là mở rộng tâm hồn với tình yêu

Một câu chuyện có thật xảy ra trong khoá học về đức tin do cha John Power dạy tại đại học Chicago, trong lớp đó, có một sinh viên vô thần ghi danh, vì là vô thần nên anh luôn bác bỏ hay mỉa mai về tình yêu và sự hiện hữu của Thiên Chúa.

Sau kỳ thi cuối khoá, với giọng mỉa mai, anh hỏi cha giáo sư rằng Cha có nghĩ là con sẽ tìm gặp được Chúa hay không?

Cha John trả lời: không.

Anh hỏi lại: tại sao không? Con nghĩ đó là điều mà cha rất muốn mà. Vừa nói anh vừa bước ra cửa.

Cha John nói: Tommy! Cha không nghĩ con sẽ tìm thấy Chúa, nhưng cha chắc chắn rằng Chúa sẽ tìm thấy con!

Chàng sinh viên nhún vai và bỏ đi. Một thời gian sau, chàng sinh viên đó ra trường và rồi một thời gian sau đó cha nghe tin anh bị ung thư. Trước khi cha đến thăm anh ta thì anh đến gặp cha.

Vừa gặp mặt, cha John chào: Tommy, cha nghĩ nhiều về con. Cha nghe nói con đang bị bệnh.

Anh trả lời: vâng, con đang bị ung thư. Có lẽ chỉ còn sống được vài tuần.

Sau khi nói vài câu xã giao, anh nói với cha rằng điều mà anh thực sự đến đây để gặp cha là vì vài điều mà cha nói với anh vào ngày cuối cùng của khoá học. Anh nhắc: Lúc đó con hỏi - cha có nghĩ con sẽ tìm được Thiên Chúa hay không và câu trả lời không của cha khiến con ngạc nhiên và rồi cha lại nói nhưng Chúa sẽ tìm thấy con. Con suy nghĩ rất nhiều về điều này, ngay cả việc tìm kiếm Thiên Chúa của con lúc đó không được sốt sáng cho lắm. Nhưng khi bác sĩ khám phá ra cục bướu và cho biết đó là bướu ác tính, lúc đó con mới thực sự tìm kiếm Thiên Chúa. Khi ung thư lan đến những nơi khác trong cơ thể, con thực sự đã đến gõ cửa thiên đàng nhưng Chúa không bước ra khỏi cửa để tiếp con. Cuối cùng con cảm thấy mệt mỏi và bỏ cuộc. Con quyềt định sẽ không để ý đến Chúa, đến cuộc sống đời sau nữa. Con sẽ dùng thời gian còn lại để làm một điều gì đó hữu ích hơn. Con nhớ đến cha, đến lớp học, và con nhớ một vài điều khác mà cha đã nói: Đau khổ nhất của con người là trải qua cuộc sống mà không có tình yêu. Nhưng một điều đau khổ không kém khác đó là trải qua cuộc sống và rời khỏi thế gian này mà chưa bao giờ nói cho người thân yêu rằng mình yêu họ. Vì thế con đã bắt đầu với người khó nhất đó là bố của con.

Anh kểMột ngày nọ, lúc bố đang đọc báo con đến gần và nói: Chào bố. Ông đáp lại nhưng mắt vẫn gán vào tờ báo: Có gì không? Con nói: Con muốn nói với bố một điều rất quan trọng.

Bố trả lời nhưng mắt vẫn dán vào tờ bào: Điều gì vậy? Con muốn nói với bố rằng con rất thương bố. Đó là điều quan trọng mà con muốn bố biết.

Tờ báo trên tay bố rơi xuống sàn nhà. Và con nhớ hai điều mà bố con chưa bao giờ làm trước đây. Ông khóc, và ôm con vào lòng.  Lúc đó con cảm thấy thật bình an, được nhìn thấy nước mắt của bố, và cảm nhận được sự ấm áp khi được ông ôm và nghe nói: Bố cũng rất thương con.

Anh cho biết: điều mà con thực sự hối tiếc là con đã không làm điều này sớm hơn. Giờ đây, con chỉ mới bắt đầu mở rộng tâm hồn cho những người mà con đã từng khép kín với họ trước đây. Con cũng làm điều này với mẹ và người thân trong gia đình. Sau khi làm những việc này, nhìn chung quanh con đã tìm thấy Thiên Chúa. Chúa không đến với con khi con cầu xin Người. Rõ ràng Chúa đã làm việc tùy theo cách và thời gian của Người. Nhưng điều quan trọng là Chúa vẫn ở đó. Chúa đã tìm thấy con! Cha đã nói đúng. Chúa tìm thấy con ngay cả lúc con đã chấm dứt để tìm kiếm Chúa.

Anh nói thêm: Con hiểu rằng cách bảo đảm nhất để tìm thấy Chúa là đừng biến Chúa trở thành tài sản cá nhân của mình, cũng đừng xem Chúa như là một người giải quyết vấn đề, hoặc một sự an ủi tức thì mình khi đau khổ nhưng là mở rộng tâm hồn với tình yêu.

Vài ngày sau anh qua đời. Kết thúc cuộc hành trình đức tin của anh. Hành trình từ một người vô thần đến một người tin vào Thiên Chúa, Đấng cứu độ.

FX Nguyễn Văn Tuyết