PHỤNG VỤ - MỤC VỤ | Suy Niệm
Con Người: Kho Tàng Trân Quý Của Thiên Chúa
Trong trình thuật, Đức Giêsu tiếp tục dùng dụ ngôn để trình bầy giáo lý về Nuớc Trời. Dụ ngôn xem ra trong sáng, thông suốt và dễ hiểu. Vừa nghe xong, chúng ta thấy rõ ý Chúa. Tuy nhiên, về mặt hành động, vẫn đòi hỏi người nghe một chọn lựa không dễ thực hiện.

Từ việc khám phá ra kho báu và viên ngọc quý cho đến lúc lấy đuợc chúng làm sở hữu còn cần đến một quyết tâm rất mãnh liệt. Cho dù, hai nhân vật trong dụ ngôn: một người vô tình tìm đuợc kho báu, còn viên ngọc quý là kết quả của một chuỗi ngày nỗ lực tìm kiếm của ông thuơng gia. Nhưng cả hai người đều có chung một quyết tâm: đó là việc họ hy sinh tài sản để tậu cho đuợc kho báu và viên ngọc quý.

Tuy vậy, kho báu và ngọc quý vẫn không phải là Nuớc Trời. Đó là những hình ảnh đuợc xử dụng giúp chúng ta nhìn ra một vài nét đặc trưng liên quan đến Mầu Nhiệm này. Nuớc Trời không phải là điều mà chúng ta có thể chiếm hữu và khư khư ôm nó cho riêng mình. Nước này chủ yếu thuộc về Thiên Chúa; không thuộc về con người nên không một ai có thể chiếm hữu nó hòan tòan và lấy làm của riêng mình. Nhìn vào cuộc sống và sứ vụ của Đức Giêsu, con người sẽ khám phá ra mầu nhiệm này; và ngay lúc đó, họ biết là đã tìm đuợc một kho tàng. Kho báu này làm thỏa mãn mọi khát vọng và đam mê của đời mình. Và từ trong nỗi khát vọng đong đầy đó, con nguời đuợc tự do, chứ không bị ép buộc, bán tất cả mọi sự để lấy nó. Một guơng mẫu điển hình mà chúng ta thuờng đuợc nghe, đó là guơng của Thánh Phan-xi-cô thành Asisi. Với lòng quyết tâm tận hiến cho người cùng khốn. Ngài đã dám từ bỏ tận căn để cho niềm vui của Nuớc Trời chiếm hữu.

Còn chúng ta, hầu hết, sẽ giống như người thanh niên giàu có trong Tin Mừng (Mt 19, 16-22). Truớc lời mời gọi của Chúa là hãy từ bỏ tất cả những gì anh đang có và sẽ sở hữu một kho tàng trên trời rồi theo Chúa, thì anh làm không đuợc. Anh cứ bám vào những điều cũ kỹ. Anh không nhận ra sứ vụ và con người đang nói với anh là biểu hiệu của Nuớc Trời. Anh đã buồn chán rồi bỏ đi, vì anh không cảm nhận đuợc tầm quan trọng của Nuớc Trời trong cuộc sống anh. Về mặt tuân thủ sống theo mặt chữ của lề luật thì anh rất giầu; anh đã làm mọi sự theo luật dậy. Nhưng niềm vui giữa những người thuộc về Nuớc Trời thì anh còn thiếu hay là chưa có!

Nghĩ đến người thanh niên giàu có là nhớ đến phận mình! Anh buồn rầu vì không dám từ bỏ để chọn phần tốt hơn. Còn chúng ta, qua bài Tin Mừng hôm nay, có đưa ra một quyết tâm nào phù hợp với yêu cầu của Nuớc Trời hay không? Hẳn nhiên, chúng ta vẫn chưa quên trong Hiến Chương Nuớc Trời, Đức Giêsu có căn dặn rằng: “hãy tích trữ cho mình những kho tàng trên trời, nơi mối mọt không làm hư nát, và kẻ trộm không khoét vách lấy đi. Vì kho tàng của anh ở đâu, thì lòng anh ở đó.” (Mt 6:20-21).

Và, đây là một suy tư khác, tuy không liên kết chặt chẽ với các dụ ngôn hôm nay. Nhưng, tôi nhận thấy rất thích hợp để nói lên mối dây tuơng quan giữa Chúa và ta; vì thế xin đuợc dùng như phần kết luận rằng: Anh chị em có nhận ra việc Chúa chọn mình như bảo vật, như viên ngọc thật trân quý của Người hay không? Cho dù phải thắp đèn, quét nhà, moi móc mọi nơi mọi chốn thì Người cũng phải tìm cho ra bảo vật đó; rồi mời bà con lối xóm đến cùng chia vui. Tất cả nghĩa cử đó đong đầy tình yêu mà Thiên Chúa muốn bộc lộ cho con người. Phần chúng ta hãy quyết tâm sống xứng đáng như một bảo vật quí giá của Thiên Chúa dành cho tha nhân; và tiếp tục khám phá vẻ đẹp, những nét trân quý nơi người khác, vì họ cũng là những viên ngọc trân quý của Thiên Chúa.

LM Giuse Mai Văn Thịnh DCCT