PHỤNG VỤ - MỤC VỤ | Suy Niệm
SẴN SÀNG CHO CHÚA (Lm Giuse Mai văn Thịnh)
chúng ta được mời gọi sống trọn vẹn và sống cho đến giây phút cuối đời bằng lòng mến

 
SẴN SÀNG CHO CHÚA
Thưa anh chị em,
Bài Tin Mừng Chúa Nhật tuần này là một phần của diễn từ mà chúng ta hay gọi là diễn từ quang lâm. Khi diễn từ này được soạn tác thì đền thờ Giê-ru-sa-lem đã bị tàn phá. Đây quả là biến cố kinh hoàng đã ảnh hưởng đến đời sống tôn giáo của dân Do Thái. Đối với họ, đền thờ giữ một vị trí quan trọng. Đền thờ còn, tôn giáo còn. Đền thờ mất tôn giáo mất. Trong cơn khủng hoảng này, họ tự hỏi nhau rằng phải chăng đây là dấu hiệu báo cho biết ngày tận thế sắp xảy ra chăng?


Nhưng thật ra cho đến nay, ngoài việc đền thờ bị tàn phá còn có các hiện tượng kinh hoàng khác đã ập xuống trên mặt đất. Trước các tai ương và những điều không may xẩy đến cũng không làm cho các tín hữu phải hoảng sợ. Đức Giê-su đã quả quyết rằng những sự việc đó sẽ xẩy ra trước, nhưng đó cũng không phải là các điềm báo nói về ngày tận thế đâu. Tuy nhiên, có một điều thường xuyên xẩy ra, đó được coi như là số phận của những ai theo Chúa. Chúng ta bị bách hại, bị ngược đãi và bị giam cầm, bị những người thân trong gia đình bắt nộp cho quan quyền và bị xử chết. Ơn gọi tử đạo không làm soi mòn ý chí kiên cường của các tín hữu. Trái lại họ hân hoan lĩnh nhận vì biết rằng qua lối sống đó, chúng ta sẽ minh chứng cho thế giới biết lòng tin và lòng yêu mến của chúng ta dành cho Chúa. Cho dù bị chết vẫn hiên ngang.
Trong tinh thần đó, với niềm hân hoan, chúng ta mừng lễ các Thánh Tử Đạo Việt Nam. Cha ông chúng mình đã hy sinh mạng sống để làm chứng cho đức tin kiên cường của các ngài. Chúng ta không thể phủ nhận gương can đảm, chấp nhận mọi khổ hình mà cha ông chúng mình đã trải qua. Sử sách đã ghi lại bao nhiêu loại cực hình khác nhau đã đuợc dùng để tra tấn các ngài như: nhẹ thì gông cùm, giam tù, bỏ đói; nặng hơn một chút là cho voi dầy, phơi nắng và ném xuống sông; quyết liệt hơn thì bị chặt đầu, bị thắt cổ hay bị đốt cháy; man rợ và hiểm độc nhất là bị phân thây ra từng mảnh hay là tùng sẻo… Chỉ cần tuởng tượng những cực hình nói trên cũng khiến cho con người ngày nay run sợ hãi hùng.


Tất cả các cực hình đó không nhắm đến các nỗi thống khổ về phần xác; nhưng tất cả đuợc áp dụng để thử lòng trung tín với Chúa của các ngài. Vì thế, thật là thiếu sót, nếu chúng ta chỉ nhấn mạnh đến những nét hào hùng, những tấm gương can đảm, những cực hình mà cha ông chúng ta đã phải gánh chịu mà quên đi động lực chính đã giúp tổ tiên mình đi đến cùng; đó chính là lòng yêu mến Chúa Giê-su của các ngài. Vì yêu mến mà cha ông chúng ta đã từ khước tất cả và chấp nhận chết cho tất cả.


Các Thánh Tử Đạo đã yêu Chúa trên hết mọi sự, cho dù là án chết cũng không làm lung lay ý chí và lòng trung tín của các ngài. Các ngài đón nhận cái chết không vì phần thưởng, nhưng vì muốn noi gương Chúa Giê-su, Đấng đã hiến thân để bày tỏ lòng mến tuyệt vời của Thiên Chúa cho nhân lọai. Tiến ra pháp truờng bằng niềm tin và lòng mến cho nên tâm hồn cha ông chúng ta rất thư thái và bình an, miệng các ngài vang lên những lời tha thứ và trên môi là nụ cuời hân hoan của niềm vui sắp đuợc đoàn tụ với Chúa Giêsu, Đấng mà các ngài cả đời yêu mến và trông đợi.
Hôm nay, dù cuộc sống bị ảnh hưởng bởi một nền văn minh tục hóa, chúng ta cũng được mời gọi sống trọn vẹn và sống cho đến giây phút cuối đời bằng lòng mến. Đó chính là tâm huyết và tôn chỉ của cuộc sống tử đạo. Và đó cũng là cách thức làm giàu các ân huệ và khả năng mà Chúa đã trao ban để sinh lợi cho Chúa. Rồi, cũng như cha ông mình, sau khi sống trọn vẹn lòng mến vì danh Chúa Kitô, chúng ta sẽ nhận được Lời Chúa mời vào hưởng niềm vui với Người. Amen!
Linh mục Giuse Mai văn Thịnh