PHỤNG VỤ - MỤC VỤ | Suy Niệm
Suy Niệm Chúa Nhật 33 TN Năm B (Lm Giuse Mai Văn Thịnh DCCT)
Đối với chúng ta, sau gần hai năm chiến đấu với đại dịch do Covid-19 gây ra, và nhờ phương tiện truyền thông, mắt chúng ta nhìn thấy cảnh người chết nằm la liệt, tai chúng ta nghe tin: cha mất con, vợ mất chồng, cha mẹ già yếu chết cô đơn trong các viện dưỡng lão, v.v... Thấy người ta chết mà lo, không biết khi nào Cô Vy viếng thăm mình đây!

ĐỪNG SỢ NGÀY CHÚA ĐẾN.

Chúng ta đang sống trong những ngày tháng cuối của năm phụng vụ. Trong những tuần này, Phụng Vụ Lời Chúa hướng chúng ta về ngày cùng tận, thường hiểu là của thế giới, nhưng thực ra đó là ngày sau hết của mỗi người chúng ta. Và trong bài Tin Mừng hôm nay, Thánh Mác-cô nói cho chúng ta nghe những lời an ủi của Đức Giê-su dành cho các môn đệ về những biến cố kinh hoàng sắp xẩy đến mà họ sẽ phải đối diện. Và dĩ nhiên, trong hoàn cảnh đó thì những điều Chúa nói hôm nay vô cùng quan trọng. Họ cần lắng nghe để chuẩn bị tinh thần và có thêm sức mạnh mà đối diện. 

Đối với chúng ta, sau gần hai năm chiến đấu với đại dịch do Covid-19 gây ra, và nhờ phương tiện truyền thông, mắt chúng ta nhìn thấy cảnh người chết nằm la liệt, tai chúng ta nghe tin: cha mất con, vợ mất chồng, anh em mất nhau, cha mẹ già yếu chết cô đơn trong các viện dưỡng lão, v.v... Tại nhiều nơi người ta phải chôn tập thể. Sự chết của các nạn nhân trong mùa đại dịch đã tạo nên một sức ép và ảnh hưởng cách suy nghĩ về lối sống hiện tại của chúng ta. Chúng có thể làm cho chúng ta bị khủng hoảng, thiếu tự tin và mất đi cảm giác an toàn nữa. Thấy người ta chết mà lo, không biết khi nào Cô Vy viếng thăm mình đây!

Với hoàn cảnh như thế thì sứ điệp và những dấu chỉ báo trước ngày chung thẩm cũng vô cùng quan trọng đối với chúng ta, vì qua đó chúng ta xác tín rằng rồi có một ngày thế giới này cũng qua đi, nhưng giờ nào, ngày nào và khi nào việc đó xẩy đến thì không ai biết. Vì đó là “Ngày của Chúa” thì chỉ mình Chúa biết. Phần chúng ta hãy tỉnh thức và chuẩn bị sẵn sàng cho ngày Chúa đến trong cuộc đời chúng ta. Vì thế, vấn đề mà chúng ta quan tâm là ‘ngày cùng tận’ của chính mình. 

Quả thật là như thế, bởi những gì mà Đức Giê-su nói cho các môn đệ trong bài Tin Mừng hôm nay cũng là sứ điệp của Người dành cho chúng ta hôm nay. Người muốn chúng ta tiếp tục tin tưởng nơi sự hiện diện của Người. Người muốn lòng chúng ta an bình, không bị hoang mang bởi những gì mà chúng ta không thể khống chế được. Người muốn nhắc lại cho chúng ta biết rằng Người đã chiến thắng tội lỗi và sự chết. Thần chết đã bị đánh gục bởi Tình Yêu của Người dành cho thế gian này.  Qua sự chết, Đức Giê-su sẽ đưa nhân loại đến một thế giới mới, một thế giới mà con người hằng mơ ước.  

Tuy nhiên, không ai biết ngày và giờ nào Chúa sẽ đến, cho nên chúng ta phải chuẩn bị, không phải là một sự chuẩn bị trong lo âu và sợ hãi. Bởi vì, trạng thái lo âu và sợ hãi không có chỗ đứng trong hành trang của người tín hữu đang ngóng chờ Ngày Quang Lâm vinh hiển của Đức Chúa. Nhưng cũng không vì thế, mà chúng ta lại đi vào thái cực khác là coi thường, sống thờ ơ, sống như không có ngày chung kết, để rồi trong hiện tại con người lại tác oai, tác quái muốn làm gì thì làm, thậm chí kể cả các hành vi vô đạo  và bất lương cũng không từ. 

Thái độ đúng đắn nhất là nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ của một người quản lý mà Chúa đã giao phó cho việc trông coi và phát triển vũ trụ này trở thành Trời Mới và Đất Mới. Nói khác đi, chúng ta phải biết sắp xếp cuộc sống của mình cho phù hợp với các nhiệm vụ đã được giao phó nơi trần thế. Khi thi hành các trách vụ đó, chúng ta không mong tìm được lợi ích cho bản thân mình mà thôi, nhưng quyết tâm chu toàn bổn phận của người quản lý trung tín để phục vụ cộng đồng nhân loại và đổi mới bộ mặt của thế gian. Bởi vì, chúng ta xác tín rằng Thiên Chúa luôn chăm sóc cho dân của Ngài. 

Ý thức được nhiệm vụ và bổn phận của mình trong dòng lịch sử nhân loại để ngóng chờ ngày mà Đức Kitô ngự đến trong quang lâm, mỗi Kitô hữu mang trong mình niềm tin tưởng vào sự hiện diện của Đức Kitô, Đấng đã đến, đang đến và sẽ đến, qua những sinh hoạt của mình nơi trần thế. Niềm tin này không chỉ được qui chiếu vào những sinh hoạt phụng vụ hay các bổn phận luân lý phải chu toàn mà thôi; nhưng chính nó buộc chúng ta phải dấn thân trọn vẹn vào môi trường, tùy theo ơn gọi của mình, để làm cho môi trường mỗi ngày một hoàn hảo hơn. Đó là niềm hy vọng và cũng là ước nguyện của chúng ta. 

Cầu xin cho đức tin, đức ái của chúng ta cùng triển nở với niềm cậy trông, chờ ngày sẽ được vinh hiển với Đức Giê-su trong ngày Người lại đến. Amen!

LM Giuse Mai Văn Thịnh