PHỤNG VỤ - MỤC VỤ | Suy Niệm
Suy Niệm Thứ Ba, Chúa Nhật 13 Thường Niên (FX Nguyễn Văn Tuyết)

BÀI ĐỌC I: Am 3, 1-8; 4, 11-12
"Chúa phán: Ai lại chẳng nói tiên tri".
Trích sách Tiên tri Amos.

Hỡi con cái Israel, hãy nghe lời Chúa phán về các ngươi, và cả dòng giống mà Ta đã đem ra khỏi đất Ai-cập: "Trong muôn dân trên mặt đất, Ta chỉ nhận biết một mình các ngươi. Vì thế, Ta sẽ đến sát hạch các ngươi về mọi gian ác của các ngươi. Hai người, nếu không đồng ý với nhau, có bao giờ lại đi chung với nhau không? Khi chưa bắt được mồi, có bao giờ sư tử gầm lên giữa rừng không? Khi sư tử con chưa bắt được gì, có bao giờ người ta nghe thấy tiếng nó không? Nếu không có gì cạm bẫy, chim có bao giờ sa lưới không? Nghe tiếng kèn thổi trong thành, có bao giờ người dân không lo sợ không? Có tai hoạ nào trong thành mà không do Chúa điều khiển không? Thực ra, Chúa là Thiên Chúa không làm điều gì mà lại không mạc khải ý định của Người cho các tiên tri tôi tớ của Người. Sư tử gầm thét, ai lại không run sợ? Chúa là Thiên Chúa phán, ai lại chẳng nói tiên tri?
"Ta đã triệt hạ các ngươi như Thiên Chúa đã triệt hạ Sôđôma và Gômôra, các ngươi đã trở thành như thanh củi cháy dở rút khỏi đống lửa, thế mà các ngươi không trở lại với Ta! -Chúa đã phán như thế. Vì vậy, hỡi Israel, Ta sẽ làm cho ngươi những điều này: nhưng sau khi Ta đã làm cho ngươi như vậy, hỡi Israel, ngươi hãy sửa soạn đón rước Thiên Chúa của ngươi".

Đó là lời Chúa.

PHÚC ÂM: Mt 8, 23-27
"Người chỗi dậy, truyền lệnh cho gió và biển, và biển yên lặng như tờ".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu xuống thuyền, có các môn đệ theo Người. Và đây biển động dữ dội, đến nỗi sóng phủ lên thuyền, thế mà Người vẫn ngủ. Các môn đệ lại gần đánh thức Người dậy mà rằng: "Lạy Thầy, xin cứu lấy chúng con kẻo chết mất!" Chúa phán: "Hỡi những kẻ yếu lòng tin! Sao các con nhát sợ?" Bấy giờ Người chỗi dậy, truyền lệnh cho gió và biển. Và biển yên lặng như tờ! Cho nên những người ấy kinh ngạc mà rằng: "Ông này là ai mà gió và biển đều vâng phục?"

Đó là lời Chúa.

_______________________

Suy Niệm.

Tin mừng hôm nay đưa ra cho chúng ta một trong những mấu chốt của cuộc sống công khai của Chúa. Bối cảnh cho đưa ra một hình ảnh hoạt bát, nhí nhảnh trái với thái độ bình thường của các tông đồ và Chúa Giêsu. Chúng ta có thể tưởng tượng sự sợ hãi trên thuyền khi “biển động dữ dội, đến nỗi sóng phủ lên thuyền” (Mt 8:24), và mặc dầu với sự căng thẳng lo sợ của các tông đồ nhưng điều này vẫn không thể đánh thức Chúa dậy, vì Người đang ngủ. Trong tuyệt vọng các tông đồ đã đánh thức Chúa Giêsu! “Lạy Thầy, xin cứu lấy chúng con kẻo chết mất!” (Mt 8:25).

Tin mừng dùng biến cố này để mạc khải cho chúng ta bản chất đích thực của Chúa Giêsu. Cơn bảo vẫn còn đang dữ dội và các tông đồ hoàn toàn sợ hãi và bối rối, trong khi Chúa Giêsu bình tĩnh, “Chổi dậy và truyền lệnh cho gió và biển. Và biển yên lặng như tờ!” (Mt 8: 26). Lời nói của Chúa khiến gió biển yên lặng, nhưng sự yên lặng này không chỉ có nghĩa tác động đến biển động và sóng gió, nhưng trên tất cả, được dùng để an ủi tâm hồn đang lo sợ của các tông đồ, “Hỡi những kẻ yếu lòng tin! Sao các con nhát sợ?” (Mt 8: 26).

Và từ tâm trạng bối rối và lo sợ, các tông đồ chuyển sang ngưỡng phục và kinh ngạc vì những gì họ đang chứng kiến. Ngạc nhiên, ngưỡng phục, thắc mắc về sự thay đổi lạ lùng đã phát sinh trong câu hỏi quan trọng, “Ông này là ai mà gió và biển đều vâng phục?” (Mt 8:27). Ai có thể làm dịu bớt những cơn bảo tố trên trời và dưới đất, và đồng thời, trong tâm hồn của con người? Chỉ có Chúa Giêsu, Đấng “đang ngủ như một người trên thuyền, có thể ra lệnh cho gió và biển như là Thiên Chúa” (Niceras of Remesiana).

Trong cuộc sống chúng ta đang chứng kiến nhiều bất công đang xảy ra chung quanh nhưng không ai lên tiếng và có vẻ như xem đó là một việc bình thường của cuộc sống. Nhiều người nghĩ rằng mọi người đều sống giống tôi và có cùng cơ hội và quyền lợi mà tôi đang có mà không tỉnh thức để hiểu rằng trong cuộc sống thực tế điều này không như vậy và vì thế vẫn tiếp tục ngủ trong khi bão tố vẫn thổi chung quanh. Nếu không có khả năng để nhìn thấy những gì đang xảy ra chung quanh, do chọn lựa hay cố ý thờ ơ với những việc đang xảy ra chung quanh là một thái độ vô cảm.

Cơn bão bất công, của tham nhũng chắc chắn không làm cho những người đang ngủ phải lo sợ. Chúa không vô cảm khi thấy các tông đồ lo sợ. Chúa mời gọi các vị chủ chăn cũng hãy thức dậy, “hãy có mùi chiên” để đừng vô cảm trước những đau khổ của những con chiên đang sống trong bảo tố của bất công, và rằng bất cứ khi nào cảm thấy lo sợ, đừng quên rằng Đấng Cứu Độ chúng ta chính là Thiên Chúa, và Người luôn ở bên cạnh chúng ta.

Lạy Chúa Giêsu, con tin Chúa không ngủ quên, cũng chẳng làm ngơ trước những giông bão trong cuộc đời con. Xin cho con vững niềm tin rằng có Chúa đồng hành, con sẽ luôn bình an giữa những giông bão cuộc đời.