PHỤNG VỤ - MỤC VỤ | Suy Niệm
Suy Niệm Thứ Tư, Tuần 24 Thường Niên (FX Nguyễn Văn Tuyết)

 BÀI ĐỌC I: 1 Cr 12, 31 - 13, 13
"Đức tin, đức cậy, đức mến vẫn tồn tại, nhưng đức mến là trọng hơn cả".

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, anh em hãy cầu mong những ơn cao trọng hơn. Và tôi chỉ bảo anh em một con đường hoàn hảo nhất. Nếu tôi nói được các tiếng của loài người và thiên thần, mà tôi không có bác ái, thì tôi chỉ là tiếng đồng la vang dội hoặc não bạt vang động. Và nếu tôi được nói tiên tri, thông biết mọi mầu nhiệm và mọi khoa học; nếu tôi có đầy lòng tin, đến nỗi chuyển dời được núi non, mà không có bác ái, thì tôi vẫn là không. Nếu tôi phân phát hết gia tài để nuôi kẻ nghèo khó, nếu tôi nộp mình để chịu thiêu đốt, mà tôi không có bác ái, thì không làm ích gì cho tôi.

Bác ái thì kiên tâm, nhân hậu. Bác ái không đố kỵ, không khoác lác, không kiêu hãnh, không ích kỷ, không nổi giận, không suy tưởng điều xấu, không vui mừng trước bất công, nhưng chia vui cùng chân lý. Bác ái tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, trông cậy tất cả, chịu đựng tất cả.

Bác ái không khi nào qua đi, ơn tiên tri sẽ bị huỷ diệt, ơn ngôn ngữ sẽ chấm dứt, ơn thông minh sẽ biến mất. Vì chưng chúng ta hiểu biết có giới hạn, chúng ta nói tiên tri có giới hạn, nhưng khi điều vẹn toàn đến, thì điều có giới hạn sẽ biến đi. Khi còn bé nhỏ, tôi nói như trẻ nhỏ, suy tưởng như trẻ nhỏ, lý luận như trẻ nhỏ; nhưng khi tôi đã trưởng thành, tôi loại bỏ những gì là trẻ nhỏ. Hiện giờ, chúng ta thấy mờ mịt qua tấm gương, nhưng lúc bấy giờ, diện đối diện. Hiện giờ, tôi biết có giới hạn, nhưng lúc bấy giờ, tôi sẽ biết như tôi được biết. Hiện giờ, đức tin, đức cậy, đức mến, tất cả ba đều tồn tại, nhưng trong ba nhân đức, đức mến là trọng hơn cả.

Đó là lời Chúa.

PHÚC ÂM: Lc 7, 31-35
"Chúng tôi đã thổi sáo mà các anh không nhảy múa, chúng tôi đã hát những điệu bi ai mà các anh không khóc".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán rằng: "Ta sẽ phải nói những người của thế hệ này giống ai đây? Họ giống ai? Họ giống như những đứa trẻ ngồi ngoài đường phố gọi và nói với nhau rằng: 'Chúng tôi đã thổi sáo cho các anh, mà các anh không nhảy múa. 'Chúng tôi đã hát những điệu bi ai, mà các anh không khóc'. Bởi vì khi Gioan Tẩy Giả đến, không ăn bánh, không uống rượu, thì các ngươi bảo: 'Người bị quỷ ám'. Khi Con Người đến có ăn có uống, thì các ngươi lại nói: 'Kìa con người mê ăn tham uống, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi'. Nhưng sự khôn ngoan đã được minh chính bởi tất cả con cái mình".

Đó là lời Chúa.

____________________________

Suy Niệm.

Tin mừng hôm nay cho thấy sự cứng lòng của người dân thời Chúa Giêsu, đặc biệt với biệt phái và luật sĩ là những người không muốn kết nối với những gì đang xảy ra trong thực tế. Gioan Tẩy Giả sống khắc khổ “không ăn bánh và uống rượu” (Lk 7:33), thì họ cho là bị quỷ ám. Và đối với Chúa Giêsu là Người, “ăn và uống,” thì họ lại buộc tội là “người mê ăn tham uống, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi” (Lk 7:34). Tính tự mãn và kiêu ngạo của họ ẩn dấu đàng sau những lời buộc tội này. Đối với họ, không ai có đủ tư cách để dạy họ bất cứ điều gì. Luôn dựa vào ý muốn riêng của mình hơn là dựa vào thực tế khách quan khiến họ không đến được với Chúa Kitô để nhận ơn cứu độ. Họ không nhìn nhận Thiên Chúa, nhưng tạo ra một “vị cứu chúa” theo thói quen của họ, một “vị cứu chúa” không được phép dời họ ra khỏi sự tiện nghi, đặc quyền của họ.

Trong cuộc sống, nhiều khi chúng ta cũng ở trong nguy cơ này. Nhân danh dân chủ, tự do ngôn luận, nhiều người muốn tạo ra một Giáo Hội của mình, một Giáo Hội được định đoạt theo những suy nghĩ của mình, chứ không là giáo lý do Chúa mạc khải và ủy thác cho Giáo Hội. Bao nhiêu lần chúng ta đã phản đối, chỉ trích hầu như mọi việc: Tại sao Giáo hội lại nói như vậy, hoặc tại sao Giáo hội lại nói điều này điều nọ…; và nhiều khi tìm mọi cách đổ lỗi cho Chúa hoặc người khác. Trong thực tế có lẽ một cách vô tình chúng ta muốn biện minh cho sự lười biếng và thiếu khát vọng cho một sự biến đổi thực sự để bào chữa cho cuộc sống tiện nghi và thiếu linh động của mình. Thánh Bernard nói, “Điều gì logic hơn là nhìn nhận những vết thương và những vết sẹo của chính chúng ta, đặc biệt khi chúng bị che dấu để chúng ta nhìn thấy? Từ điều này chúng ta có thể suy ra rằng ngay cả nếu một ai khác khám phá ra chúng, chúng ta có thể sẽ bảo vệ một cách cứng nhắc rằng chúng không phải là vết thương, để rồi tâm hồn bị bỏ rơi theo những lời nói lừa dối.”

Tin mừng hôm nay mời gọi chúng ta hãy để sức mạnh của Lời Chúa chạm đến tâm hồn và biến đổi chúng ta. Tuy nhiên để đạt được điều này, chúng ta phải cầu xin quà tặng của sự khiêm nhượng. Chỉ có một tâm hồn khiêm nhượng mới có thể nhận được ân sủng của Chúa; để Chúa có thể đến gần chúng ta. Là một người tội lỗi chúng ta cần Chúa chữa lành. Dầu cho chúng ta có nhận ra hoặc không nhận ra rằng tất cả chúng ta là bệnh nhân và chỉ có Chúa Giêsu mới có thể chữa lành được.

Chúng ta đang sống trong một thời điểm khó khăn và có lẽ không ai trong chúng ta lại không cảm thấy bối rối, vì thế hãy tránh xa việc nhanh chóng tìm lỗi, đổ lỗi và chỉ tay vào người khác, nhưng thay vào đó hãy thực tập sự khôn ngoan để biết lắng nghe với một tâm hồn mở rộng để tìm kiếm sự cảm thông.

Lạy Chúa, xin cho con biết dẹp bỏ ý riêng của mình, để con biết hoà điệu cùng với toàn thể Giáo Hội bằng chính đời sống tràn đầy yêu thương của chúng con. Xin củng cố chúng con trong tâm tình ấy, để chúng ta luôn được trung thành với giáo huấn mà Chúa đã ủy thác cho Giáo Hội.