PHỤNG VỤ - MỤC VỤ | Bài Đọc Hàng Tuần
Ngày 27/06/2021 CHÚA NHẬT 13 THƯỜNG NIÊN NĂM B - English & Vietnamese

BÀI ĐỌC I     Kn 1, 13-15; 2, 23-24  

Bài trích sách Khôn Ngoan. 

Thiên Chúa không tạo dựng sự chết, chẳng vui mừng khi người sống phải chết. Người tác thành mọi sự cho có. Người tạo dựng mọi sự trên mặt đất đều lành mạnh, chúng không có nọc độc sự chết, và không có địa ngục ở trần gian. Vì chưng, công chính thì vĩnh cửu và bất tử. Thiên Chúa đã tạo dựng con người giống hình ảnh Chúa, để sống vĩnh viễn. Nhưng bởi ác quỷ ghen tương, nên tử thần đột nhập vào thế gian: kẻ nào thuộc về nó thì bắt chước nó. 

Đó là Lời Chúa. 

ĐÁP CA   Tv 29, 2 và 4. 5-6. 11-12a và 13b 

Lạy Chúa, con ca tụng Chúa vì đã giải thoát con.

1. Lạy Chúa, con ca tụng Chúa vì đã giải thoát con, và không để quân thù hoan hỉ về con. Lạy Chúa, Chúa đã đưa linh hồn con thoát xa âm phủ, Người đã cứu con khỏi số người đang bước xuống mồ. 

2. Các tín đồ của Chúa, hãy đàn ca mừng Người, và hãy cảm tạ thánh danh Người. Vì cơn giận của Người chỉ lâu trong giây phút, nhưng lòng nhân hậu của Người vẫn có suốt đời. 

3. Lạy Chúa, xin nhậm lời và xót thương con. Lạy Chúa, xin Người gia ân cứu giúp con. Chúa đã biến đổi lời than khóc thành khúc nhạc cho con; Lạy Chúa là Thiên Chúa của con, con sẽ tán tụng Chúa tới muôn đời.

BÀI ĐỌC II    2 Cr 8, 7. 9. 13-15 

Bài trích thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô. 

Anh chị em thân mến, cũng như anh chị em vượt trổi về mọi mặt: về lòng tin, về hùng biện, về sự hiểu biết, về mọi hình thức nhiệt thành, cũng như về lòng bác ái của anh chị em, thì anh chị em cũng phải vượt trổi trong việc phúc đức này. Vì anh chị em biết lòng quảng đại của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta: mặc dù giàu sang, Người đã nên thân phận nghèo khó, để nhờ việc nghèo khó của Người, anh chị em nên giàu có. Nhưng không lẽ để cho kẻ khác được thư thái, mà anh chị em phải túng thiếu, nhưng phải làm sao cho đồng đều. 

Trong hoàn cảnh hiện tại, sự dư giả của anh chị em bù đắp lại chỗ thiếu thốn của họ, để sự dư giả của họ bù đắp lại sự thiếu thốn của anh chị em, hầu có sự đồng đều như lời đã chép rằng: "Kẻ được nhiều, thì cũng không dư; mà kẻ có ít, cũng không thiếu". 

Đó là Lời Chúa. 

ALLELUIA: Jo 6, 64b và 69b 

Alleluia, alleluia! - Lạy Chúa, lời Chúa là thần trí và là sự sống; Chúa có những lời ban sự sống đời đời. - Alleluia. 

PHÚC ÂM:   Mc 5, 21-43

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô. 

Khi ấy, Chúa Giêsu đã xuống thuyền trở về bờ bên kia, có đám đông dân chúng tụ họp quanh Người, và lúc đó Người đang ở bờ biển. Bỗng có một ông trưởng hội đường tên là Giairô đến. Trông thấy Người, ông sụp lạy và van xin rằng: "Con gái tôi đang hấp hối, xin Ngài đến đặt tay trên nó để nó được khỏi và được sống". Chúa Giêsu ra đi với ông ấy, và đám đông dân chúng cũng đi theo chen lấn Người tứ phía. 

Vậy có một người đàn bà bị bệnh xuất huyết đã mười hai năm. Bà đã chịu cực khổ, tìm thầy chạy thuốc, tiêu hết tiền của mà không thuyên giảm, trái lại bệnh càng tệ hơn. Khi bà nghe nói về Chúa Giêsu, bà đi lẫn trong đám đông đến phía sau Người, chạm đến áo Người, vì bà tự nhủ: "Miễn sao tôi chạm tới áo Người thì tôi sẽ được lành". Lập tức, huyết cầm lại và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. 

Ngay lúc ấy, Chúa Giêsu nhận biết có sức mạnh đã xuất phát tự mình, Người liền quay lại đám đông mà hỏi: "Ai đã chạm đến áo Ta?" Các môn đệ thưa Người rằng: "Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy tứ phía, vậy mà Thầy còn hỏi 'Ai chạm đến Ta?'!" Nhưng Người cứ nhìn quanh để tìm xem kẻ đã làm điều đó. Bấy giờ người đàn bà run sợ, vì biết rõ sự thể đã xảy ra nơi mình, liền đến sụp lạy Người và thú nhận với Người tất cả sự thật. Người bảo bà: "Hỡi con, đức tin của con đã chữa con, hãy về bình an và được khỏi bệnh". 

Người còn đang nói, thì người nhà đến nói với ông trưởng hội đường rằng: "Con gái ông chết rồi, còn phiền Thầy làm chi nữa?" Nhưng Chúa Giêsu đã thoáng nghe lời họ vừa nói, nên Người bảo ông trưởng hội đường rằng: "Ông đừng sợ, hãy cứ tin". Và Người không cho ai đi theo, trừ Phêrô, Giacôbê và Gioan, em Giacôbê. Các Ngài đến nhà ông trưởng hội đường và Chúa Giêsu thấy người ta khóc lóc kêu la ồn ào, Người bước vào và bảo họ: "Sao ồn ào và khóc lóc thế? Con bé không chết đâu, nó đang ngủ đó". 

Họ liền chế diễu Người. Nhưng Người đuổi họ ra ngoài hết, chỉ đem theo cha mẹ đứa bé và những môn đệ đã theo Người vào chỗ đứa bé nằm. Và Người cầm tay đứa nhỏ nói rằng: "Talitha, Koumi", nghĩa là: "Hỡi em bé, Ta truyền cho em hãy chỗi dậy!" Tức thì em bé đứng dậy và đi được ngay, vì em đã được mười hai tuổi. Họ sửng sốt kinh ngạc. Nhưng Người cấm ngặt họ đừng cho ai biết việc ấy và bảo họ cho em bé ăn. 

Đó là Lời Chúa.

_______________

First Reading Wis 1:13-15; 2:23-24

A reading from the book of Wisdom
It was the devil’s envy that brought death into the world.
Death was not God’s doing,
he takes no pleasure in the extinction of the living.
To be – for this he created all;
the world’s created things have health in them,
in them no fatal poison can be found,
and Hades holds no power on earth;
for virtue is undying.
Yet God did make man imperishable,
he made him in the image of his own nature;
it was the devil’s envy that brought death into the world,
as those who are his partners will discover.

Responsorial Psalm Ps 29:2. 4-6. 11-13. R. v.2
(R.) I will praise you, Lord,
for you have rescued me.
1. I will praise you, Lord, you have rescued me
and have not let my enemies rejoice over me.
O Lord, you have raised my soul from the dead,
restored me to life from those who sink into the grave. (R.)
2. Sing psalms to the Lord, you who love him,
give thanks to his holy name.
His anger lasts but a moment: his favour through life.
At night there are tears, but joy comes with dawn. (R.)
3. The Lord listened and had pity.
The Lord came to my help.
For me you have changed my mourning into dancing,
O Lord my God, I will thank you for ever. (R.)

Second Reading 2 Cor 8:7. 9. 13-15

A reading from the second letter of St Paul to the Corinthians
Your abundance should supply their want.
You always have the most of everything – of faith, of eloquence, of understanding, of keenness for any cause, and the biggest share of our affection – so we expect you to put the most into this work of mercy too. Remember how generous the Lord Jesus was: he was rich, but he became poor for your sake, to make you rich out of his poverty. This does not mean that to give relief to others you ought to make things difficult for yourselves: it is a question of balancing what happens to be your surplus now against their present need, and one day they may have something to spare that will supply your own need. That is how we strike a balance: as scripture says: The man who gathered much had none too much, the man who gathered little did not go short.

Gospel Acclamation 2 Tm 1:10
Alleluia, alleluia!
Our Saviour Jesus Christ has done away with death
and brought us life through his gospel.
Alleluia!

Gospel Mk 5:21-43

A reading from the holy Gospel according to Mark
Young girl, I say to you, arise.
When Jesus had crossed in the boat to the other side, a large crowd gathered round him and he stayed by the lakeside. Then one of the synagogue officials came up, Jairus by name, and seeing him, fell at his feet and pleaded with him earnestly, saying, ‘My little daughter is desperately sick. Do come and lay your hands on her to make her better and save her life.’ Jesus went with him and a large crowd followed him; they were pressing all round him.
Now there was a woman who had suffered from a haemorrhage for twelve years; after long and painful treatment under various doctors, she had spent all she had without being any the better for it, in fact, she was getting worse. She had heard about Jesus, and she came up behind him through the crowd and touched his cloak. ‘If I can touch even his clothes,’ she had told herself ‘I will be well again.’ And the source of the bleeding dried up instantly, and she felt in herself that she was cured of her complaint. Immediately aware that power had gone out from him, Jesus turned round in the crowd and said, ‘Who touched my clothes?’ His disciples said to him, ‘You see how the crowd is pressing round you and yet you say, “Who touched me?”’ But he continued to look all round to see who had done it. Then the woman came forward, frightened and trembling because she knew what had happened to her, and she fell at his feet and told him the whole truth. ‘My daughter,’ he said ‘your faith has restored you to health; go in peace and be free from your complaint.’
While he was still speaking some people arrived from the house of the synagogue official to say, ‘Your daughter is dead: why put the Master to any further trouble?’ But Jesus had overheard this remark of theirs and he said to the official, ‘Do not be afraid; only have faith.’ And he allowed no one to go with him except Peter and James and John the brother of James. So they came to the official’s house and Jesus noticed all the commotion, with people weeping and wailing unrestrainedly. He went in and said to them, ‘Why all this commotion and crying? The child is not dead, but asleep.’ But they laughed at him. So he turned them all out and, taking with him the child’s father and mother and his own companions, he went into the place where the child lay. And taking the child by the hand he said to her, ‘Talitha, kum!’ which means, ‘little girl, I tell you to get up.’ The little girl got up at once and began to walk about, for she was twelve years old. At this they were overcome with astonishment, and he ordered them strictly not to let anyone know about it, and told them to give her something to eat.