Xem thêm hình ảnh: https://flic.kr/s/aHBqjCPJ2h
Vào lúc 8 giờ 30 tối ngày Thứ Năm, 2 tháng 4 năm 2026, cộng đoàn Giáo đoàn Panania sốt sắng quy tụ về nhà thờ tham dự Thánh lễ Tiệc Ly. Không khí thánh thiêng bao trùm khắp không gian ngay từ những phút đầu tiên. Với màu áo lễ trắng trang trọng, Thánh lễ do cha Trần tuấn chủ tế cùng với Cha Paul Văn Chi Tuyên úy Trưởng Cộng đoàn Công giáo Việt Nam Tổng Giáo phận Sydney
Thứ Năm Tuần Thánh mở màn cho Tam Nhật Vượt Qua thiêng liêng, không chỉ gợi nhớ một cử chỉ khiêm hạ của Chúa Giê-su, mà còn là mặc khải sâu xa về bản tính và tình yêu của Ngài. Trong bữa Tiệc Ly, khi các môn đệ vẫn còn bận tâm về địa vị, danh dự và quyền lực, Chúa Giê-su lặng lẽ đứng dậy, cởi bỏ áo choàng, thắt khăn lưng và quỳ xuống rửa chân cho từng người. Đó không phải là hành động bất ngờ đơn thuần, mà là bài giảng sống động nhất về tình yêu phục vụ – một bài giảng không bằng lời nói, mà bằng chính hành động khiêm nhường.
Trong xã hội Do Thái thời ấy, rửa chân là công việc thấp hèn nhất, thường dành cho nô lệ hoặc người hầu. Thế nhưng, chính Đấng là Thầy, là Chúa tể trời đất lại tự nguyện thực hiện. Ngài đã đảo ngược triệt để quan niệm về quyền lực: quyền lực đích thực không nằm ở việc được phục vụ, mà ở khả năng cúi xuống vì người khác. Hành động ấy không chỉ mang tính biểu tượng, mà còn là con đường sống mà Chúa mời gọi mỗi môn đệ – và mỗi chúng ta hôm nay – bước theo.
Hôm nay, trong Thánh lễ Tiệc Ly tại Giáo đoàn Panania, linh mục chủ tế đã cúi xuống rửa chân cho 12 người đại diện cho các Tông đồ. Cử chỉ này không chỉ tái hiện sống động biến cố xảy ra hơn hai ngàn năm trước, mà còn mời gọi toàn thể cộng đoàn chiêm ngắm và sống lại tinh thần khiêm nhường, phục vụ của chính Chúa Giê-su.
Phản ứng của thánh Phê-rô rất gần gũi và nhân loại. Ông không thể chấp nhận việc Thầy mình hạ mình đến mức ấy. Sâu xa hơn, đó là nỗi lúng túng khi phải để Chúa chạm đến những phần “không sạch” nhất trong lòng mình. Thánh Phê-rô đại diện cho mỗi người chúng ta: bao lần chúng ta muốn đến với Chúa bằng một hình ảnh hoàn hảo, chỉnh chu, nhưng lại e ngại để Ngài nhìn thấy những yếu đuối, tội lỗi và vết thương sâu kín của đời mình.
Chính trong cuộc đối thoại ấy, Chúa Giê-su đã bày tỏ chân lý quan trọng: “Nếu Thầy không rửa chân cho anh, anh sẽ chẳng được chung phần với Thầy” (Ga 13,8). Mối tương quan với Thiên Chúa không dựa trên sự hoàn hảo của con người, mà trên việc dám mở lòng, dám để Ngài yêu thương và chữa lành. Chúa không sợ “chạm” vào những điều bẩn thỉu nhất nơi chúng ta; chỉ có chúng ta thường né tránh tình yêu ấy.
Từ biến cố rửa chân, mỗi người được mời gọi tự vấn lương tâm: Tôi có đang giữ khoảng cách với Chúa vì xấu hổ hay sợ hãi? Tôi có dám để Ngài bước vào những góc tối nhất của đời mình? Hay tôi vẫn cố gắng “tự làm sạch” trước khi đến với Ngài?
Cử chỉ rửa chân không dừng lại ở bài học cá nhân. Chúa còn biến nó thành lệnh truyền rõ ràng: “Anh em hãy rửa chân cho nhau” (Ga 13,14). Tình yêu chúng ta nhận được từ Chúa phải được tiếp tục trao ban cho tha nhân. Rửa chân cho nhau hôm nay không nhất thiết là hành động theo nghĩa đen, mà là biết cúi mình phục vụ, lắng nghe, tha thứ, nâng đỡ và đồng hành với những người xung quanh – đặc biệt là những ai bé nhỏ, yếu thế và bị bỏ quên.
Sống tinh thần này không dễ dàng. Phục vụ đôi khi đồng nghĩa với chịu thiệt thòi, bị hiểu lầm, thậm chí bị lợi dụng. Nhưng chính trong sự tự hiến ấy, con người mới khám phá ra phẩm giá đích thực của mình. Khi hạ mình trong tình yêu, chúng ta không mất đi gì cả, mà trái lại, được nâng cao trong chính tình yêu của Thiên Chúa.
Ba Nền Tảng Của Hội Thánh Trong Bữa Tiệc Ly
Phụng vụ Thánh lễ chiều Thứ Năm Tuần Thánh đưa chúng ta trở về căn phòng Tiệc Ly, nơi Chúa Giê-su bày tỏ trọn vẹn tình yêu trước khi bước vào cuộc Thương Khó. Tại đây, Ngài thiết lập ba mầu nhiệm trọng đại không thể tách rời: Bí tích Thánh Thể, Thiên chức Linh mục và Giới răn yêu thương.
- Thánh Thể – Mầu nhiệm hiện diện và tự hiến Chúa cầm lấy bánh, tạ ơn, bẻ ra và nói: “Này là Mình Thầy… Chén này là Máu Thầy, Máu giao ước mới” (x. 1 Cr 11,24-25). Ngài không chỉ để lại một kỷ niệm, mà thiết lập một thực tại sống động: Chính Ngài hiện diện thực sự giữa chúng ta dưới hình bánh và rượu.
Công đồng Vaticanô II khẳng định: “Thánh Thể là nguồn mạch và chóp đỉnh của toàn thể đời sống Kitô giáo” (LG 11). Mọi hoạt động của Hội Thánh đều phát xuất từ Thánh Thể và quy hướng về Thánh Thể. Khi rước lễ, chúng ta không chỉ lãnh nhận Chúa, mà còn được mời gọi trở nên tấm bánh được bẻ ra vì người khác, sống tinh thần hiến thân và chia sẻ cụ thể trong đời thường.
- Thiên chức Linh mục – Hồng ân phục vụ và trao ban Ngay sau khi thiết lập Thánh Thể, Chúa cũng lập Bí tích Truyền Chức Thánh khi nói với các Tông đồ: “Anh em hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy”. Dù con người bất xứng, Chúa vẫn tín nhiệm và trao phó sứ mạng thay Ngài hiện thực hóa Hy tế Thập giá trên bàn thờ mỗi ngày – tất cả chỉ vì tình yêu.
Chức linh mục không phải là đặc quyền, mà là ơn gọi phục vụ. Linh mục hành động “trong ngôi vị của Đức Kitô là Đầu” (PO 2). Mọi ân sủng không đến từ sức riêng của linh mục, mà từ chính Thiên Chúa. Vì thế, hôm nay chúng ta được mời gọi cầu nguyện đặc biệt cho các linh mục, để các ngài luôn trung thành, khiêm nhường và nhiệt thành trong sứ vụ.
Mỗi tín hữu, nhờ Bí tích Rửa tội, cũng tham dự vào chức tư tế chung: dâng chính đời sống mình – những hy sinh âm thầm, những đau khổ – làm của lễ thiêng liêng kết hợp với hy tế của Chúa Kitô.
- Yêu thương – Dấu chỉ của người môn đệ Chúa Sau khi rửa chân, Chúa Giê-su tuyên bố: “Thầy ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu thương nhau; như Thầy đã yêu thương anh em, anh em cũng hãy yêu thương nhau” (Ga 13,34).
“Như Thầy” chính là chìa khóa. Tình yêu của Chúa là tình yêu tự hiến, khiêm nhường và tha thứ, ngay cả với kẻ phản bội. Công đồng Vaticanô II nhắc nhở: “Con người chỉ tìm lại được chính mình cách trọn vẹn nhờ hiến thân chân thành cho người khác” (GS 24). Yêu thương không phải là mất mát, mà là con đường dẫn đến sự sống viên mãn.
Xin cho mỗi người chúng con trở lên giới răn Yêu thương liên kết chặt chẽ với nhau, đều phát xuất từ tình yêu tự hiến của Chúa Giê-su. Trong Thánh lễ hôm nay, chúng ta không chỉ tưởng niệm, mà còn được mời gọi sống những gì mình cử hành: yêu mến Thánh Thể, nâng đỡ các linh mục, và thực hành bác ái cụ thể trong đời sống hằng ngày.
Ước gì khi bước ra khỏi nhà thờ, mỗi người chúng ta trở thành dấu chỉ sống động của tình yêu Chúa giữa đời: biết bẻ mình ra, biết trao ban và biết phục vụ. Xin Chúa Giê-su Thánh Thể biến đổi chúng ta, để chúng ta trở nên chứng nhân chân thật của tình yêu Ngài trong thế giới hôm nay.
Amen.
Khanh Lai tường trình








