Bài suy niệm Ngày 06.07.2025 Chúa Nhật 14 Thường Niên Năm C

10/07/2025| Chia Sẻ Lời Chúa

BÌNH AN CHO ANH CHỊ EM!

Bài Tin Mừng hôm nay nói về việc Đức Giê-su sai nhóm thừa tác viên gồm bẩy mươi hai người ra đi. Họ được sai đi như chiên vào giữa đàn sói. Chúa khuyên họ không nên chất quá nhiều những thứ không cần thiết, không mang theo túi tiền, bao bị và giầy dép; nhất là không lãng phí thời gian trên đường đi và gấp rút đến những nơi có những người sẵn sàng đón tiếp các ông.

Những lời khuyên của Đức Giê-su hôm nay nói lên tính cấp bách của việc rao giảng Tin Mừng. Nhưng, điều quan trọng mà người môn đệ cần có là tấm lòng. Tấm lòng gắn bó với Chúa và tha nhân. Từ mối quan hệ đó, chúng ta ý thức và chấp nhận giới hạn của chính được Chúa trao phó. Khi đã có tinh thần và thái độ nhẹ nhàng và không dính bén như thế, chúng ta thanh thản lên đường để thi hành sứ vụ.

Sứ vụ mà người môn đệ phải thi hành bao gồm việc làm và lời nói. Dĩ nhiên lời nói và việc làm của người môn đệ phải hợp nhất. Việc làm là giới thiệu Nước Thiên Chúa. Bổn phận của người môn đệ là giới thiệu và chuẩn bị cho việc Đức Giê-su sẽ đến. Họ không phải là trung tâm của việc rao giảng. Chính Chúa mới là trọng tâm, là dấu chỉ của Nước Thiên Chúa.

Còn sứ điệp mà các môn đệ đem đến cho người nghe là gì?

Hãy nghe Chúa nói: khi các con vào nhà nào thì trước tiên hãy nói bình an cho nhà ấy, sau đó loan báo cho họ biết Triều Đại Nước Thiên Chúa đã đến gần. Chúng ta nên để ý rằng, Đức Giê-su không hề nói các môn đệ hãy thẩm định hay đánh giá xem đối tượng mà các môn đệ trao ban bình an là ai? Họ có phải là con cháu của tổ phụ Áp-ra-ham hay không? Họ có tuân thủ những điều mà lề luật dậy bảo để xứng đáng đón nhận tin vui mà Người mang đến hay không? Họ có phải là tín hữu hay không? Không cần biết họ là ai. Chúng ta chỉ cần biết là với lòng quảng đại khi đón tiếp chúng ta thì họ xứng đáng được đón nhận ơn bình an của Chúa qua chúng ta.

Như vậy, theo tinh thần của bài Tin Mừng hôm nay, mỗi khi chúng ta đến với người khác, việc đầu tiên chúng ta cần làm là tạo bầu khí an bình giữa ta và họ, có nghĩa là trước khi chia sẻ bình an cho người khác thì các môn đệ của Chúa phải có sự an bình trước.

An bình ở đây không ám chỉ đến một nơi không có chiến tranh mà thôi. Nhưng bao hàm lòng quảng đại sẵn sàng mở ra để đón nhận nhau. Nó diễn tả tình tương thân tương ái và là nguồn động lực thúc đẩy chúng ta ra đi để chia sẻ cho người khác niềm vui và sự bình an đó. Họ là một phần của chúng ta, sự hiện diện của họ khiến chúng ta được trọn vẹn và đầy đủ hơn.

Như vậy, viêc sai bẩy mươi hai môn đệ ra đi hôm nay nhắc nhở sứ mạng của Chúa dành cho chúng ta, đó là hãy tiếp tục làm chứng nhân cho sự hiện diện của Nước Thiên Chúa và làm cho thế giới được an bình hơn. Cho dù có ai phải đối diện với các tai ương và những bi kịch trong cuộc sống thì họ vẫn có thể tận hưởng được “bình an dưới thế cho loài người Chúa thương” (Lu-ca 2:14)

Và trong phần kết thúc, Thánh Lu-ca đã mở ra cho chúng ta một kết cục thật đáng suy nghĩ. Đó là việc nhóm Bẩy Mươi Hai trở về hớn hở, hân hoan và vui mừng báo cáo cho Thầy biết về thành quả mà các ông đã đạt được. Việc làm của các ông đã khiến cho Sa-tan phải sa xuống. Các môn đệ đã chiến thắng thần dữ.

Tuy nhiên, đó không phải là điều làm cho các môn đệ vui mừng. Niềm vui của người môn đệ không dựa trên thành quả của công tác và cũng không căn cứ trên con số của những người đến để nghe anh em giảng thuyết hay đọc bài anh em viết. Nhưng, hãy vui lên vì tên anh em đã được ghi trên trời.

Tên được ghi trên trời thì không giống như việc ghi tên trong sổ vàng để mọi người ca tụng; nhưng qua việc ghi tên, Đức Giê-su muốn ám chỉ đến mối tương quan của các môn đệ với Người. Trong Người, với Người chúng ta cùng vui. Đó là dấu chỉ mà chúng ta muốn nói cho thế giới biết rằng Chúa đang hiện diện trong cuộc sống chứng nhân của chúng ta. Amen!

Lm Giuse Mai Văn Thịnh dcct

Bài liên quan