Bài suy niệm Ngày 1.3.2026 Chúa Nhật 2 Mùa Chay – Năm A

27/02/2026| Chia Sẻ Lời Chúa

HIỂN DUNG GIÚP CHÚNG TA TIẾP TỤC SỐNG.

Cuộc đời Đức Giê-su là một cuộc hành trình di động không ngừng nghỉ. Người vừa là đường vừa là con đường dẫn người ta đến với Cha. Con đường Người đi là cuộc sống Người. Đó không phải là con đường rộng thênh thang mà là con đường hẹp, con đường khổ nạn, con đường Thánh Giá. Vì thế, khi loan báo về con đường đó, các môn đệ của Người đã không tài nào đón nhận được.

Trong tình huống đó, cảnh tượng được mô tả trong trình thuật Hiển Dung hôm nay đem đến cho các môn đệ nguồn sáng, sức mạnh để các ông có thể bước đi trên con đường mà Đức Giê-su, Thầy của các ông đã loan báo và tự nguyện đi vào. Đức Giêsu cho các môn đệ ‘nếm một chút’ ánh sáng vinh hiển của Người. Ánh sáng đích thật này chỉ được tỏ bầy trọn vẹn qua biến cố Phục sinh. Nhưng trong phút giây này, trước mắt Người vẫn là hành trình khổ nạn chứ chưa phải là vinh quang.

Nhìn như thế, chúng ta mới nhận biết rằng Chúa yêu thuơng, săn sóc và lo lắng cho các môn đệ và chúng ta đến độ nào. Người hiểu các nỗi yếu đuối của họ, Người biết lòng trí không ngay thẳng của những ai đang theo Nguời, Người còn rõ ý định sai lạc muốn tìm kiếm địa vị như Gioan và Giacôbê, v.v… Nhưng Người lại không thất vọng về họ. Vì thế, Người chuẩn bị cho các môn đệ đủ sức để đối diện và đồng hành với cuộc khổ nạn của Nguời bằng cách cho họ ‘nếm một chút’ vinh quang của Con Thiên Chúa. Kinh nghiệm độc nhất vô nhị này vô cùng quí giá, nó sẽ nâng đỡ các môn đệ trên đường Thương Khó.

Thật vậy, kinh nghịệm ‘hiển dung’ đã giúp cho các môn đệ thế nào thì ngày nay cũng giúp cho chúng ta như thế, miễn là chúng ta hân hoan đón nhận đường Thương Khó và sau cùng là sự chết của Người. Vì chúng ta tin rằng tất cả không dừng lại ở đó, nhưng còn mở ra một chân trời hạnh phúc và vinh hiển trong ngày Phục Sinh.

Cho nên, trong hành trình đức tin, chúng ta rất cần những trải nghiệm ‘Chúa hiển dung’ hôm nay. Việc chiêm ngưỡng dung nhan rạng ngời sáng chói hơn ánh mặt trời của Đức Giêsu không làm cho chúng ta bị chóa mắt, hay quáng gà rồi không còn nhìn thấy những thực tại của trần gian nữa.

Một cách cụ thể, chúng ta hãy đọc lại tâm tình của các bà mẹ khi chứng kiến cảnh chồng con vui vẻ, đầm ấm bên bàn cơm mà bà đã dành cả ngày để chuẩn bị. Lúc đó những mệt nhọc của mẹ hầu như tan biến, còn lại trong phần sâu thẳm của tâm hồn bà là niềm vui, một niềm vui không sao diễn tả được. Rõ ràng đó là một việc làm bình thường như mọi ngày của cuộc sống, thế mà trong giây phút đó bà mới nhận ra sự diệu kỳ và phi thường của nó. Một kinh nghiệm ‘hiển dung’ đã được tỏ bầy qua công việc rất bình thường của các người mẹ.

Cuộc sống cần có nhiều các kinh nghiệm như thế. Bởi vì, các kinh nghiệm đó giúp chúng ta trở về với đời sống thuờng nhật, đối diện với muôn ngàn thử thách, đắng cay bằng ánh sáng và con tim mới. Chúng ta sẽ chấp nhận cuộc sống với tinh thần lạc quan, chấp nhận chiến đấu mà không ngại gian khổ, chấp nhận những khác biệt và bất tòan của tha nhân để cùng đồng hành với nhau trên con đuờng mà Chúa đã đi qua.

Vì vậy, khám phá rồi ôn đi ôn lại các kinh nghiệm được nhìn thấy dung nhan vinh hiển của Đức Chúa sẽ tăng cường niềm tin và là sức mạnh biến đổi chúng ta thành con người mới, con người biết buông bỏ rồi sẵn sàng ra đi, sẵn sàng quay xuống núi để chu toàn bổn phận của người con yêu dấu được Thiên Chúa yêu thương. Cầu xin cho nhau biết chu toàn bổn phận trong cuộc sống rất đời thường để tiếp tục ‘bước theo’ và ‘buớc vào’ dấu chân của Đức Kitô.

Lm Mai văn Thịnh DCCT

Bài liên quan