Bài suy niệm Ngày 17.5.2026 – Chúa Thăng Thiên – Năm A

15/05/2026| Chia Sẻ Lời Chúa

CHÚA VỀ TRỜI, CHÚNG TA CÙNG RA KHƠI!

Anh chị em thân mến,

Ngày hôm nay, chúng ta mừng lễ Chúa về Trời. Thoạt nghe, chúng ta cảm thấy đây là một cuộc chia tay: Chúa Giêsu rời xa các môn đệ, rời xa thế gian. Nhưng thực ra, đây không phải là kết thúc mà là một khởi đầu.

Trước khi về Trời, Chúa Giêsu không để lại cho các môn đệ sự tiếc nuối, nhưng trao cho họ một sứ mạng là hãy ra đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ. Lịnh truyền của Chúa còn có nghĩa là Chúa về Trời là để chúng ta lên đường.

Và trong khi chiêm ngưỡng hiện tượng kỳ diệu xẩy ra trước mắt, các môn đệ ngày xưa đã đứng nhìn trời, bàng hoàng, lưu luyến. Nhưng các thiên thần đã nhắc họ: “Hỡi những người Ga-li-lê, sao còn đứng đó mà nhìn lên trời vậy?” Sứ mạng mà Chúa trao không phải là đứng nhìn, mà là bước đi. Không phải là giữ Chúa cho riêng mình, mà là mang Chúa đến cho người khác.

Vì thế, chúng ta không được phép dán mắt và đặt mọi tiêu chuẩn trong cuộc sống lệ thuộc vào thế giới này. Thế gian mà chúng ta đang sống và mọi sự thuộc về nó không có tính vĩnh cửu, nó mang tính tạm bợ và chỉ có thể là nơi để chúng ta thực hiện lịnh truyền của Chúa.

Trong khi chờ đợi tới ngày về Trời chia sẻ vinh quang với Chúa, chúng ta vẫn phải tiếp tục sống và sống thật tốt để san sẻ các nỗi đau khổ mà bao nhiêu người đang phải gánh chịu. Những khổ đau đó có thể chúng ta đã trải qua. Nguồn gốc của các đau khổ có thể được phát sinh do nghèo đói, bịnh tật, ghen tương hay hận thù. Trên hết mọi sự, phải kể đến tính ích kỷ, chưa biết yêu thương và chưa sống được những điều Chúa truyền dậy.

Bổn phận của chúng ta không phải cứ đứng đó nhìn ngắm quê trời rồi quên đi các thực tại của trần gian. Hãy chuẩn bị con đường về trời của chúng ta bằng các việc hy sinh như chia sẻ của ăn cho những người túng thiếu, lên đường chăm sóc các bịnh nhân, an ủi và trở thành bờ vai cho những ai sầu khổ. Làm tất cả mọi sự để những ai mà chúng ta gặp trên đường đời đều cảm thấy cuộc đời của họ sẽ bớt khổ đau hơn, giúp họ tìm lại được ý nghĩa của cuộc sống và biết thương nhau hơn, từ đó chúng ta góp phần làm cho cuộc sống này tươi đẹp hơn.

Trên hết mọi sự là hãy để Chúa và Thánh Linh biến đổi chúng ta trở thành dấu chứng nói lên sự hiện diện của Thiên Chúa, và cuộc sống của chúng ta sẽ trở thành lời mời gọi người khác đến gặp Chúa. Đó chính là bổn phận của chúng ta trong khi chờ đến ngày được về quê trời với Chúa, và đó cũng là bảo chứng chúng ta sẽ gặp lại Chúa trong Nước Trời. Amen!

Linh mục Giuse Mai Văn Thịnh dcct

Bài liên quan