HÃY CÓ TÂM TƯ CỦA CHÚA.
Trong bài Tin Mừng tuần trước, Chúa Giê-su đã tán thưởng sự chọn lựa của Maria khi cô chọn phần tốt nhất là ngồi bên chân Chúa và lắng nghe tiếng Người. Đó là thái độ đúng đắn nhất cho việc cầu nguyện. Maria không nói gì hết, cô đón tiếp Chúa bằng cả con tim, cả trí khôn và toàn bộ con người của cô. Chúa nói, cô lắng tai và chăm chú nghe.
Đề tài cầu nguyện được Thánh Luca tiếp tục nhấn mạnh trong bài Tin Mừng tuần này và được chia ra ba phần: Phần thứ nhất nói về thể thức cầu nguyện của Đức Giê-su mà chúng ta hay gọi là ‘Kinh Lậy Cha’, sau đó là dụ ngôn khuyên chúng ta kiên tâm trong kinh nguyện và sau cùng là hiệu lực của lời cầu nguyện theo đúng ý Chúa.
Trong phần mở đầu của trình thuật, Thánh Lu-ca đã sắp đặt các lời kinh này sau đoạn Đức Giê-su cầu nguyện.
Chi tiết này giúp chúng ta suy đoán rằng Kinh Lậy Cha là tâm tình của Chúa Giê-su mà Người vừa mới tâm sự với Thiên Chúa, Cha của Người. Còn các môn đệ, khi nhìn thấy Chúa Giê-su cầu nguyện quá sốt sắng, quá thân mật nên các ông mới xin Chúa dậy các ông cầu nguyện.
Bản Kinh lậy Cha mà chúng ta vừa nghe hôm nay được ghi lại bởi Thánh Lu-ca. Các nhà chuyên môn Thánh kinh thường cho rằng các lời cầu nguyện trong bản văn này đã xuất hiện sớm hơn bản văn trong Tin Mừng của Mát-thêu. Các cụm từ ngắn và đơn giản trong bản văn này giúp cho chúng ta nhận ra ý của Thánh sử là muốn trình bầy mối quan hệ giữa Đức Giê-su và Cha Người. Và khi cầu nguyện, chúng ta cũng được mời gọi có tâm tình như Đức Giê-su đã có. Tuy nhiên, thật là đáng tiếc khi chúng ta có xu hướng dùng thể thức kinh nguyện này hơi nhiều và quá vội vàng vì thế đã làm giảm mất phần lớn ý nghĩa của các lời kinh.
Đây chính là bản toát yếu của toàn bộ Tin Mừng, là bản tóm tắt toàn bộ chương trình của Đức Giê-su. Và cũng là chương trình của Chúa muốn cho các tín hữu sống. Vì thế, nếu chúng ta sống theo những gì mà chúng ta cầu thì chúng ta cũng nên một với cuộc sống và sứ vụ của Đức Giê-su, bởi vì đó chính là cách mà Đức Giê-su đã cầu nguyện và đã sống.
Trong bản kinh này, Đức Giê-su đã xưng với Thiên Chúa là ‘Abba’, có nghĩa là ‘Cha, Bố, Ba ơi’. Thời Chúa Giê-su, không mấy người xưng với Thiên Chúa là Abba. Đó là cách gọi của các trẻ em. Như vậy khi dùng danh xưng này để thân thưa với Thiên Chúa, Đức Giê-su cố ý nhấn mạnh đến mối tương quan thân mật, gắn bó, nhất là sự lệ thuộc của Người với Chúa Cha. Khi cầu nguyện bằng Kinh lậy Cha, chúng ta cũng được mời gọi nên một với Đức Giê-su, để như Người lệ thuộc và phó thác vào Chúa Cha thế nào thì chúng ta cũng có tâm tư như thế.
Với tâm tư như thế, như Đức Giê-su chúng ta cũng không chỉ cầu nguyên cho Nước Cha trị đến, mà bằng cuộc sống chúng ta cần hoạt động cho Nước Thiên Chúa được hiển trị trên thế giới này.
Sau đó là những lời cầu xin xem ra liên quan đến nhu cầu và ước muốn của người môn đệ. Nhưng thật ra những ước nguyện này không phải là những lời cầu xin cho bản thân mình, mà qua đó, chúng ta xin được những điều như thế để không còn bận tâm lo chuyên cơm ăn áo mặc và cho dù vẫn bị cám dỗ bởi quyền lực của Satan, nhưng vẫn thanh thản dành trọn thời gian và sức lực cho công cuộc rao giảng Nước Chúa.
Sau đó đến lời nguyện ước mà theo tôi cảm thấy là rất khó thực hiện. Chúng ta xin Chúa tha thứ cho các lỗi phạm của chúng ta không biết bao nhiêu lần; thế mà có bao giờ chúng ta đã tha thứ cho những ai xúc phạm đến mình chưa? Việc chúng ta xin ơn tha thứ để thứ tha cho kẻ khác luôn luôn là mục tiêu của cuộc sống.
Vì thế, đừng xấu hổ khi chạy đến với Chúa, cũng đừng ngại ngùng khi xin Người. Cứ tiếp tục nói cho Người biết nhu cầu và hy vọng của mình. Nhưng đừng đóng vai ông chủ ra lịnh cho Người làm theo ý TA. Hãy tin vào tình thương của Thiên Chúa. Hãy can đảm phó thác cái ‘TÔI’ của mình cho Ngài, vì Ngài yêu thương và ý của Ngài thì bao giờ cũng tốt cho chúng ta. Amen!
Lm Giuse Mai Văn Thịnh dcct

