TỰ HẠ LÀ CON ĐƯỜNG ĐÓN CHÚA
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giê-su nhìn thấy cảnh người ta chen lấn nhau để tìm chỗ ngồi trong khi dự tiệc, cho nên Người đã dùng dụ ngôn để khuyên chúng ta hãy sống khiêm tốn. Người phán: “Phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống, và ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên.”
Vẫn biết rằng khiêm nhường là một trong những nhân đức rất khó thực hiện. Bởi vì cuộc sống của chúng ta chịu ảnh hưởng bởi một nền văn hóa mà trong đó, người ta cho rằng giá trị con người được đo và đánh giá trên năng lực và khả năng mà người đó có thể kiểm soát được.
Tuy nhiên nghĩ cho cùng, chúng ta phải ý thức rằng con người bởi đất mà ra và sau cùng sẽ trở về bụi đất. Sự có mặt của chúng ta dầu sao cũng chỉ là một món quà của Đấng sáng tạo dành cho vũ trụ này. Những gì chúng ta mang đến, các nỗ lực mà chúng ta đóng góp cũng chỉ nói lên bổn phận phải chu toàn. Như thế, thì con người dựa vào đâu mà kiêu hãnh.
Nói một cách khác, khiêm tốn là thái độ sống mà chúng ta cần có để đối diện và chấp nhận các giới hạn của bản thân mà nhận ra sức mạnh, quyền năng và Lòng Thương Xót của Thiên Chúa đang hoạt động trong mình; để rồi trong thân phận yếu đuối của một thụ tạo, chúng ta sẵn sàng đón nhận sự giúp đỡ của nhau mà hoàn thành nhiệm vụ. Như thế, chúng ta có gì để kiêu căng. Tất cả là hồng ân được ban tặng để chia sẻ và phục vụ lẫn nhau.
Trở lại bản văn Tin Mừng. Sau khi Đức Giê-su nói với khách dự tiệc về giá trị của lối sống khiêm nhường. Trong phần tiếp theo, Đức Giê-su nói với người chủ tiệc và cho cả chúng ta một bài học là khi tổ chức tiệc mừng thì hãy nhớ đến những người nghèo khó, tàn tật, què quặt và đui mù mà mời họ cùng dùng bữa. Như thế, chúng ta mới có cơ hội bộc lộ lòng quan tâm, tâm tình chia sẻ và thái độ sống của chúng ta đối với người nghèo nói chung.
Theo thói đời, vào những ngày lễ nghỉ, sau khi tham dự các nghi thức tế tự theo truyền thồng và lề luật dậy bảo, chúng ta thường hay có thói quen tụ họp lại với nhau để mừng lễ. Sau lễ là lạc, lễ lạc là một kiểu nói bình dân mô tả việc mừng lễ qua bàn ăn. Dĩ nhiên, không ai mừng lễ một mình. Chúng ta thường mời thân nhân hay bạn bè đến chia vui.
Dựa vào cách xử thế của đời thường, chúng ta có thói quen mời những người cùng chí hướng, những người bạn có thể cùng nhâm nhi và chia sẻ vui buồn cho nhau. Nói chung, họ là những người mà chúng ta có thể tương tác được. Không ai thiếu khôn ngoan mà lại đi mời những người có thể gây ra bất hòa rồi làm mọi người mất vui.
Ai trong chúng ta cũng muốn có những người bạn tốt. Đức Giê-su không khắt khe đến độ chê trách việc làm của chúng ta như thế là sai. Tuy nhiên, lối sống mà Người muốn các môn đệ và các tín hữu phải có gì khác hơn người thường. Chúng ta là dòng giống được tuyển chọn nên cũng cần chọn cách sống giống như Chúa. Con Chúa mà không giống Chúa thì giống ai!
Người đã đến làm bạn với những người tội lỗi, đồng bàn, cùng ăn cùng uống với họ, cứu giúp những ai đui mù, què quặt, những người không xứng đáng, bị xã hội và cơ cấu đạo đời loại bỏ. Đức Giê-su không hất hủi ai, Người ôm trọn mọi người thành tâm đến với Người. Không ai bị loại bỏ; tất cả đều được đón chào.
Chính trong việc tự hạ theo gương Đức Giê-su, chúng ta có thể mở ra để đón tiếp mọi người, không loại trừ một ai; đặc biệt những ai tàn tật, đui mù, khổ đau và nghèo đói sẽ được chúng ta quan tâm hơn; vì theo như Lời Đức Giê-su đã hứa thì họ là những người sau này sẽ đón tiếp chúng ta trong nhà Cha trên trời!
Linh mục Giuse Mai Văn Thịnh dcct

